Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

THÁNG TƯ


(Khó khăn là một Ngôi trường Danh giá nhất) 

Ngày thơ khép lại bàng hoàng
Con đường  ta bước gai tràn lối đi
Ta nhìn chỉ thấy phân ly
Ta đi qua nớ qua ni để rồi
50 nhớ lại bồi hồi
Dường như cuộc sống dập vùi để cho
Tình thương lớn dậy từ tro
Khó khăn là một Trường To ở đời

Tháng Tư bao cuộc đổi dời
Hoa hồng xin tặng cho Người biết thương. 

Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

MỘT NGÀY LÀM MC

Hôm nay, mình đi làm MC cho chương trình chúc Tết các Thầy Cô và hội ngộ các thế hệ cựu sinh ở ngôi trường thân yêu của mình.

Đã hơn 30 năm rồi mới quay lại trường xưa trong vai trò MC, mình cố trấn tĩnh sự hồi hộp trước giờ khai mạc. Nghĩ nhiệm vụ này cũng là tự mình gánh lấy với mong muốn góp được chút công sức với anh em cựu sinh, nhưng vẫn chút băn khoăn không biết con tàu đã được đặt trúng đường ray? Rằng những câu dẫn văn hoa mà mình soạn sẵn liệu có phù hợp vói bầu không khí bên dưới?

Ngồi bên "cánh gà" chờ giới thiệu từng tiết mục văn nghệ, mình thấy khói màu xông ra từ "cánh gà" phía kia. Người phụ trách áng sáng tắt bớt ánh đèn chói chang khi những bài hát đầu tiên được cất lên. Trong lời ru của điệu nhạc và áng sáng vừa phai, mình vui mừng nhận ra những lo âu lúc đầu đã nhanh chóng bị âm nhạc thổi bạt, trí não mình không còn căng thẳng bởi ánh sáng quá gắt. Cơ thể mình có lúc còn lắc lư nhè nhẹ theo nhiệt tình cũa các sư huynh chơi nhạc và sự biểu diễn tuyệt vời của các sư huynh tỷ đệ muội. Chúng mình đã kỳ công sắp xếp thòi gian để tập dượt dù mỗi người đều đeo nặng những lo toan tất bật đời thường, phải không?

Lằn đầu tiên ngồi ở "cánh gà" và nhìn sân khấu từ bên hông, mình phát hiện từ vị trí này, người ta khá cách xa cuộc đời bên dưới. Thế giới trước mắt là âm nhạc, MC giống như người chèo đò, đưa từng luot khách, lúc dừng chèo vảy tay với người đi rồi lại đón chào người đến. Làm MC thì chỉ thấy những gì diễn ra trên sân khấu, thấy các sư huynh trong ban nhạc của mình nhỏ đòng đòng mồ hôi nhưng vẫn cháy hết mình. Lại nghĩ bâng quơ các sư huynh 30 -40 năm rồi mới được lại về trường đang đàn hát cật lực mà trân quý những giọt mồ hôi ây.

Ngồi bên cánh gà, mình vui sướng khi được đứng lên chào thầy cựu hiệu phó kính yêu, linh hồn của ngôi trường đã trải qua nhiều cuộc thăng trầm bể dâu, khi Thầy có việc buoc ngang chỗ mình. Vì mình làm MC, không thể đi lại quanh các bàn bên dưới để chào Thầy Cô, mình thật sự hạnh phúc khi được đứng lên khoanh tay chào Thầy và được Thầy chạm nhe vào vai mình một cách trìu mến.

Ngồi bên cánh gà và khi bước lên sân khấu, mình tiếp xúc với nhiều sư huynh tham gia ca hát, cảm nhận được phong thái bặc thiệp, lịch lãm của những người con đã từng một thòi được đào tạo ở ngôi trường Petrus Ký nổi danh. Mình hãnh diện có những bậc đàn anh như thế.

Nhưng cũng trên sân khấu và bên "cánh gà", có lúc mình bị giật micro và bị nói lời thô bạo từ một ai đó say xỉn. Lại có khi bị trách dữ dội vì những điều chẳng phải do mình thực hiện. Hoặc bị đẩy cho phần việc của người khác vì ai đó nhận trách nhiệm nhưng lúc đến phiên họ lại mải mê đi tìm các mối quan hệ ỏ các bàn tiệc bên dưới.

Rồi lại nghĩ, thế gian phải có người này người khác mà thôi chẳng lăn tăn nữa. Chỗ ngồi của MC tạo điều kiện cho mình được nhìn ngắm và cảm nhận. Trên bức tranh cuộc sống, mình nhìn thấy rõ ràng những nét đậm, nét nhạt. Thấy đường hồng, đường xám. Thấy những đường laser lia nét cắt từng người.

Xin cám ơn tất cả những bậc đàn anh hay những bạn đã vẽ lên ngày này của mình những đường cong êm dịu để khi ngồi lại lắng lòng, mình vẫn có thể cười một mình mà gật gù rằng :" Thì cũng vậy thôi, dù có là 30 hay 40 năm đi nữa. Người ta van nói "Nhất quỷ, nhì ma đó mà!"

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

BỎ CUỘC

Hay thật!

Bao nhiêu năm vừa rồi, tôi cứ tưởng blogspot bị cấm trên toàn cõi VN vì mỗi lần đăng nhập vào bất cứ blogspot nào, tôi cũng đều bị chuyển hướng.

Mãi tới gần đây, nhân một vụ kia, tôi mói hiểu ra đường truyền nhà tôi bị chặn là do thằng VNPT.

Có bạn nào bị giống tôi? Nay tôi thử 3G và nó thật hoàn hảo!

Nhiều khi sự cố chẳng khó để khắc phục. Chỉ tại người ta nghĩ là nó khó nên tự mình bỏ cuộc.

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

DANH MỤC ĐỎ



Hàng xóm sửa nhà. Thợ làm ngả thang đánh vỡ một siêu đất cũ tôi để ngoài hành lang chung. Lẽ ra bình siêu sứt sẹo này “đi về nơi xa” từ lâu  nhưng vì“nguời dưng” của tôi lấy làm nơi gạc tàn, vứt đóm nên tôi  cứ để nó yên đó.

Hàng xóm qua xin lỗi rối rít và đòi mua gạc tàn mới để đền. Tôi nói “Không sao đâu chị! Vì thấy nó ở đó nên anh xã lấy làm nơi gạc tàn. Không có nó thì ảnh sẽ gạc tàn chỗ khác, chị ạ! ”.

Đã đuợc dặn dò vậy mà hàng xóm vẫn mang qua một gạc tàn sứ mới rất dễ thuơng kèm theo một bịch bánh làm quà. Tối về, tôi kể “người dưng” nghe. Anh thốt : “Thật không hiểu nổi! Trên đời này đang tồn tại hai hạng nguời quá trái ngược nhau : hoặc không biết điều chút nào hoặc quá biết điều!”.

Tôi cũng nghĩ như anh. Tôi còn nghĩ trong bụng, “khuyến mãi” thêm một câu nhưng tôi không nói ra : “Nhưng anh cũng  phải đồng ý với em là nhờ hạng nguời thứ hai mà đời này còn có chút dễ thương”.

Cám ơn sự dễ thương của  chị hàng xóm – ngừoi  đuợc tôi ngầm đưa vào “danh mục đỏ” cần phải bảo tồn khẩn cấp. 

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

NGỒI NHẤP CHÉN



Tôi tin trong những người Sài Gòn đã sống qua ngày 30-4 có rất rất nhiều người còn lưu giữ trong ký ức một vài hình ảnh của những ngày cách nay 38 năm.

Đêm 29, cả nhà tôi leo lên sân thượng một khu chung cư trong quận 5, nhìn về hướng quận 1. Ở nơi đó, trên bầu trời đêm nổi bật nhiều ánh lửa sáng lóe. Mẹ tôi lẩm bẩm :”Đánh nhau !”, nét mặt đầy lo lắng. Những ngày trước đó, chúng tôi đã đóng sẵn ba lô quần áo. Cả chiếc cặp đi học bằng da khá lớn của anh  em tôi cũng được trưng dụng làm túi đựng đồ “chạy loạn”. Chúng tôi mặc đồ tây đi ngủ “để có gì là chạy”.

May là nơi chúng tôi ở đã “không có gì”.

Trưa ngày 30-4, khoảng 11g 20, tôi chụp cái thau nhỏ để đi mua đá lạnh. Khu nhà tôi ở khi xưa rất nóng nên vào giờ cơm, chúng tôi có thói quen đi mua đá về để “ăn cơm cho ngon hơn”. Tôi luôn lãnh nhiệm vụ đó. Trưa đó, tôi nói với mẹ “Con đi mua nước đá đây !”. Hình như tôi thoáng thấy vẻ mặt ngần ngừ của mẹ, nhưng người còn chưa kịp nói gì, tôi đã chạy ào xuống đường.

Trước hẻm nhà tôi, người ta đã đóng hai cánh cổng lớn lại. Ngày xưa, đó là dấu hiệu của “an ninh cần siết chặt”. Theo trí nhớ nhỏ nhoi của tôi, mỗi đêm cứ đến giờ thiết quân luật, người ta lại đóng cổng hẻm. Vào ngày 30-4-1975, cánh cổng hẻm tôi đã được đóng suốt từ buổi sáng. Muốn mua đá lạnh, tôi phải ra khỏi hẻm, quẹo trái, bỏ căn đầu bán hủ tíu mì để tới căn thứ hai là “pô đá”. Cổng đóng nhưng tôi cứ săm săm đi tới và lách người nhẹ nhàng qua khe hở hai bên cổng. Tôi thầm nghĩ :”Phân công cho mình mua đá là quá hợp lý ! Gặp người nào to lớn hơn, ắt là phải xách thau không đi về rồi ! ”.

Tôi hơi ngạc nhiên vì pô đá vẫn hoạt động. Và trong lúc chú chủ pô đang chặt đá cho tôi, tôi nghe qua loa phóng thanh đầu hẻm lời kêu gọi bỏ súng đầu hàng của tướng Nguyễn Hữu Hạnh.  Tôi ghi nhận thời gian xảy ra sự kiện ấy là 11g30. Tôi nhận lại thau đá và thấy chú chủ đã bán nhiều hơn bình thường. Theo đường cũ, tôi mang đá lạnh về cho gia đình.

Chiều đó, khoảng 16 giờ, gia đình tôi cùng gia đình người hàng xóm là cố nghệ sĩ Nguyên Hạnh tràn ra đứng ở ban công nhìn về phía đường cái. Chúng tôi thấy chóp những chiếc xe tăng đang ùn ùn lăn bánh ngang qua. Người lớn nhìn với ngổn ngang ý nghĩ của người lớn. Con nít nhìn với chút hoang mang  khi lần đầu  trông thấy những hiện tượng lạ. Sau này, khi tôi  kể mình đã nhìn thấy xe tăng ngày hôm ấy, một số người bạn Pháp nhìn tôi … “đầy hâm mộ” như thể tôi là một chứng nhân lịch sử vĩ đại nào vậy ! 

Tôi có thể ghi  một câu kết. Nhưng cuộc đời của mỗi người là những câu chuyện khác nhau. Có những câu chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát, chỉ có thể trôi lăn tăn trên những dòng ba chấm (…) mà thôi.

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

NHỚ CHỊ ANNA MOI

Một cuộc gặp gỡ đã làm thay đổi suy nghĩ của tôi vđộ giới hạn của con người. Đó là cuộc gặp gỡ với chị Anna Moi. 

Ngày ấy, tôi tìm chđể viết bài về nữ nhà văn Pháp gốc Việt vừa được phong tặng danh hiệu Hiệp sĩ văn hóa của Pháp. Tôi quen chị. Sau buổi làm việc chính thức đã có một số cuộc cà phơ cà pháo. Ngoài những thông tin tôi đăng trên báo, chđã kể tôi nghe nhiều việc khác gắn liền với cuộc đời của chị. Tôi đã được chị tặng sách và đã đọc .

Anna Moi là nhà văn thường xuyên được mời đi đông đi tây giao lưu với các nhà văn quốc tế. Vậy mà, chị làm tôi kinh ngạc khi biết rằng sự nghiệp cầm bút của chchỉ bắt đầu từ khi chị trở lại thăm quê ở tuổi trên 40. Anna sang Pháp du học lúc 16 tuổi và phải hơn 25 năm sau chị mới lần đầu trở vVN. Cảm xúc ấy bồi hồi và dâng trào tới nỗi chị phải để tuôn ra trên bàn phím. Vậy là đã ra đời nhà văn Anna Moi với nhiều tác phẩm được giới phê bình văn học Pháp đánh giá cao.

Rồi chị th lộ cho tôi thêm một "bí mật" : cũng tại VN, chị bắt đầu học thanh nhạc ỏ ở tuổi 43. Sau 4 năm ròng rã luyện thanh với một nữ giảng viên Nhạc vin, chđược mời tham gia vào đội hình hợp xướng của Nhạc viện TP HCM mỗi khi có công diễn.

Câu chuyn của chđã làm tôi suy nghĩ. Trước đó, tôi luôn cho rằng có nhiều việc đã muộn để có thể khởi sự. Chẳng hạn như học đàn piano là nỗi khát khao tội nghiệp của tôi trong những ngày còn thơ và kể cả khi vừa mới đặt chân vào đời. Khi đã có điều kiện để mua một cây đàn, tôi đã đi tới nửa đi người. Nỗi e ngại cho sức khỏe, cho trái tim khiến tôi cứ ngại ngần.

Chị Anna Moi là một tấm gương cho tôi thấy cuộc đời còn có nhiều việc đáng để thử và  đvui hơn rất nhiều. 

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

XUÂN - PHÚC

Không thấy gió Xuân vờn trên má em sao?
Một nụ hoa báo trước mùa rực rỡ.
Xuân sẽ qua, Hđến, Thu lại tàn
Tôi sẽ gửi em bức ảnh đã hóa màu đen trắng.

Có dòng thời gian theo lẽ cứ tuần hoàn
Có những khoảnh khắc không thể  nào tìm lại



Con người lẻ loi khóc mãi suốt trên đường
Sức mạnh lớn nhất nằm ở tình yêu thương.

Có cây cao cao chở che mầm hoa nh
Có những nợ duyên không phi tại tình c
Mặt người sẽ phai như những mùa hoa cũ
Mong con sẽ mĩm cười
      khi nhớ ngày
             ta  múa hát bên nhau.