Không thấy gió Xuân vờn trên má em sao?
Một nụ hoa báo trước mùa rực rỡ.
Xuân sẽ qua, Hạ đến, Thu lại tàn
Tôi sẽ gửi em bức ảnh đã hóa màu đen trắng.
Có dòng thời gian theo lẽ cứ tuần hoàn
Có những khoảnh khắc không thể nào tìm lại
Con người lẻ loi khóc mãi suốt trên đường
Sức mạnh lớn nhất nằm ở tình yêu thương.
Có cây cao cao chở che mầm hoa nhỏ
Có những nợ duyên không phải tại tình cờ
Mặt người sẽ phai như những mùa hoa cũ
Mong con sẽ mĩm cười
khi nhớ ngày
ta múa hát bên nhau.
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ (lẩn) thẩn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ (lẩn) thẩn. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013
Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011
Buồn buồn viết chơi
Dạo bước trên mạng, tôi tình cờ nhận ra một quán cũ của mình. Quán ấy gắn liền một thời giông tố của tôi nên nhìn nó, tôi ứa nước mắt. Tivi đang phát chương trình nhạc chào Xuân nên tôi buồn buồn viết chơi bài này :
HÁT
Hôm nay là mùa Xuân.
Hãy nói với tôi mùa xuân rất vui,
Nói với tôi Đông trôi xa vời vợi
và nguời người đang cùng nhau đón Tết.
Nói với tôi nụ cười nào mới nở
dưới những rặng cây đậm bóng xòe
Trên ghế đá tôi ngân nga tiếng hát
Hát một mình, hát vu vơ.
Nói mỗi sáng lại mọc lên ngày mới
Và buổi trưa còn xa mới bắt đầu
Những tượng đá đã không còn câm nữa
Nên âm nhạc đã vang lừng, bay xa.
Nói rằng tôi đánh mất ngày qua
Nhưng hôm nay trời đã sáng trong rồi
Nói người không xa, không gì xa cả
Xòe bàn tay nào, một ánh mắt thiết tha
HÁT
Hôm nay là mùa Xuân.
Hãy nói với tôi mùa xuân rất vui,
Nói với tôi Đông trôi xa vời vợi
và nguời người đang cùng nhau đón Tết.
Nói với tôi nụ cười nào mới nở
dưới những rặng cây đậm bóng xòe
Trên ghế đá tôi ngân nga tiếng hát
Hát một mình, hát vu vơ.
Nói mỗi sáng lại mọc lên ngày mới
Và buổi trưa còn xa mới bắt đầu
Những tượng đá đã không còn câm nữa
Nên âm nhạc đã vang lừng, bay xa.
Nói rằng tôi đánh mất ngày qua
Nhưng hôm nay trời đã sáng trong rồi
Nói người không xa, không gì xa cả
Xòe bàn tay nào, một ánh mắt thiết tha
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



