Mấy ngày nay, câu chuyện ám ảnh tôi nhiều nhất là vụ tàu chìm ở Hạ Long. Một chiếc tàu vỏ gỗ chở du khách đi chơi theo lịch trình 2 ngày 1 đêm đã bị chìm gọn xuống biển vào lúc 5 giờ sáng, trong lúc du khách còn đang chìm sâu vào giấc nồng. Có 21 du khách trên tàu nhưng chỉ 9 được cứu sống.
(Xem bài báo về câu chuyện này)
(Lời kể của nhân chứng)
Tôi đọc danh sách những người tử nạn : hầu hết đều khỏang hai mươi mấy tuổi. Nếu không đọc thì tôi cũng đóan phần đông họ là những ngừơi trẻ. Đêm trước, họ hát hò và chơi trò chơi trên tàu tới 2-3 giờ sáng. Nên vào lúc 5 giờ sáng, thể nào họ cũng đang ngủ mê mệt.
Năm ngóai, vào cuối tháng 3, tôi đã đi Hạ Long. Tôi cũng đi theo lịch trình 2 ngày - 1 đêm nên biết những người trên tàu ấy đã trải qua một ngày thế này : tàu khởi hành trước buổi trưa, ăn trưa trên tàu, tham quan Hạ Long, ngắm đảo liền đảo chập chùng giăng giăng hiện ra từ xa trong màn sương rồi dần dần bao bọc chung quanh, tham quan những hang động đẹp "bá chấy", cuối cùng thì tàu tiến đến gần một hòn đảo nhưng không cập vào mà dừng lại nơi xa . Chỗ đuợc chọn là một cái vũng, nước lặng cho du khách tha hồ chèo Kayak , thích thì cứ mặc áo phao vào và ùm xuống biển.
Nhân nói về Kayak. Đó là một kinh nghiệm không giống ai. Du khách leo qua một cái láng, xếp hàng dài chờ tới phiên mình xuống Kayak. Mỗi người tự chọn áo phao, dầm bơi, rồi cứ thế mà leo xuống xuồng. Chả có con ma nào hướng dẫn chúng tôi nên vọc mái dầm thế nào để điều khiển xuồng và có điều gì cần lưu ý nhằm giữ an tòan tính mệnh. Hôm tôi xuống Kayak, thậm chí chẳng có một đấng liền ông nào dắt cho chiếc xuồng mà chỉ có một chị vừa bưng tô mì ăn liền sì sụp vừa lấy tay chỉ chỗ neo xuồng cho du khách tự lo. Tôi và chồng tôi, hai người tự mặc áo phao, cầm dầm và leo xuống. Tôi chưa bao giờ bơi Kayak nhưng tôi cứ khóat nước đại. Cuối cùng cũng tự mình mò ra cách đưa xuồng tiến lên, thụt lùi, quay vòng.
Khi tôi đã có thể tự xoay sở và vui sướng bơi xuồng trong vùng biển trong xanh thì một chiếc tàu lớn từ đâu đâm thẳng về phía chúng tôi. Thì ra chỗ ấy là nơi neo tàu của hàng mấy chục chiếc tàu và những chiếc ấy đang ùn ùn kéo về (tàu chúng tôi là chiếc đầu tiên đến bến). Ngừơi lái tàu ấy dường như không có mắt và cứ đâm thẳng vào chúng tôi. Trời ạ, tôi đã cắm đầu cắm cổ quạt dầm đến rục cả vai, mặt cắt không còn hột máu mới tránh kịp. Tôi nhìn quanh, và tôi thấy người ta đã để du khách bơi Kayak lọan xạ ngay khu vực tàu lớn vào ra, chẳng phân định chỗ nào dành cho Kayak, chỗ nào dành cho neo tàu !
Những khách nứơc ngòai đi chơi ở Hạ Long rất trẻ . Họ trẻ trung, hồn nhiên, ăn khỏe. Thức ăn bên bàn họ cạn, họ mạnh dạn đi xin thức ăn còn dư bên bàn những ngừơi VN chúng tôi. Buổi tối, họ hứng khởi tham gia màn câu mực. Hình như chẳng ai đành đi ngủ sớm. Một chàng Israel có râu tóc lãng tử như chúa Jesus tìm ra một người VN võ vẽ tiếng Anh như tôi nên khóai chí hỏi han rồi thảo luận về đủ thứ chuyện. Buổi khuya, khi gia đình tôi đã rút vào buồng riêng, tôi còn nghe họ hát hò và chơi trò chơi vang vang. Khép cửa buồng, tôi lần mò ra ngòai boong vì tò mò muốn biết họ chơi gì. Và tôi lấy làm ngạc nhiên khi thấy có một trò chơi kia rất thú vị có thể kết nối mọi thanh niên Anh, Mỹ, Pháp,Israel ...
Vào lúc 5 giờ sáng ngày 17-2 vừa rồi, con tàu du lịch của công ty Trường Hải nghe nói đã chìm xuống biển trong vòng 1 phút ! Theo lời kể, thủy thủ đòan phát hiện "vỏ tàu bị bung"và thông báo khẩn cấp nhưng không kịp trở tay ! Nhiều du khách trẻ, sau một đêm chơi đùa, cười nói, la hét, vui sướng hết cỡ đã vĩnh viễn gửi lại giấc mơ cuộc đời của họ ở Hạ Long.
Lần giở ký ức của chuyến đi Hạ Long năm ngóai, tôi nhớ mình đã bị sốc khi thấy du khách đuợc cho ngủ ngay trên biển ! Truớc đó, tôi cứ tưởng tàu chở đến một hòn đảo nào đó rồi cập vào,du khách lên bờ và được bố trí qua đêm trong những dãy nhà nghỉ. Chúng tôi còn dặn nhau, lần sau nếu có trở lại phải luôn tìm những tàu có vẻ ngòai trông mới, sau khi quan sát thấy có quá nhiều tàu cũ kỹ ra khơi . Mỗi khi đi xa, tôi thuờng mang theo dây chuyền mặt tượng Đức Quán Thế Âm để cầu đi đường bình an. Đêm đó, lênh đênh trên mặt biển, tôi không thể không siết nhẹ mặt tượng và cầu nguyện trước khi ngủ.
Hiển thị các bài đăng có nhãn ghi nhận đường xa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ghi nhận đường xa. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011
Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010
Nước Pháp - Back to the Past - Retour au Passé
Cuối năm 2004, tôi gặp may khi nhận được học bổng của Đại sứ quán Pháp đi tu nghiệp về journalisme ba tháng ở Pháp. Tôi đã đi từ ngày 15-10-2004 và về nước vào ngày 22-1-2005. Hồi mới tới Pháp, tôi ở Lille, tỉnh Đông Bắc giáp giới nước Bỉ. Sau đó, tôi đi Rennes,nơi đặt tổng hành dinh của tòa sọan Ouest - France, tòa sọan có số phát hành báo cao nhất nuớc Pháp. Cuối cùng, tôi đến Chateaubriant, thị trấn nhỏ nằm cách Rennes một giờ đồng hồ xe hơi, để thực tập trong văn phòng đại diện của Ouest - France ở đó. Từ 24-12-2004, tôi xin nghỉ phép để lên Paris tụ tập với một số bạn tu nghiệp sinh, sinh viên VN. Chúng tôi đã có những ngày rất vui bên nhau. Ngòai ra, tôi cũng đã có hai lần băng từ Lille đến nuớc Bỉ trong vai trò du khách.
Từ khi trở lại VN đến giờ, trừ vài ba bài báo khai thác chuyến đi này, tôi chưa bao giờ lưu lại hình ảnh của mình ở Pháp hay Bỉ. Bây giờ nhận thấy ký ức của mình đang phai mờ dần dần, hình ảnh đã chụp cũng rơi rụng bớt ở đâu không biết, tôi quyết định kể lại chuyện cũ để lỡ sau này có già nua, đảng trí rồi cũng còn có cái để ôn. Mà chuyến đi đó quả rất quí giá đối với tôi, vì sao lại không ghi ra đây ?
Tôi sẽ đăng tãi hình theo trình tự tương đối của thời gian.
Ảnh trên là một ga xếp nằm giữa Bruxelles (Bỉ) và Lille (Pháp). Từ Bỉ trở về Lille cho kịp ngày học vào hôm sau, tôi phải đổi tàu mấy bận, có khi đi TGV, có lúc phải sang tàu thường. Ga xếp này là nơi tôi đón một chuyến tàu thuờng để trở về Lille. Ngồi trên tàu, tôi cứ là lắc lư suốt mấy tiếng đồng hồ chứ không đụoc cảm giác êm như đứng yên một chỗ như khi đi tàu cao tốc. Giá tàu thường rẻ hơn nhiều, và chuyến tôi đi rất vắng : cả toa chỉ có tôi và một đôi nam nữ.
Như bạn thấy đó, ga nhỏ vắng vẻ quạnh hiu dường nào. Ra đi từ một Sài Gòn tất bật, xô bồ,tôi bị vẻ đẹp của sự vắng vẻ làm cho đứng tim.
Từ khi trở lại VN đến giờ, trừ vài ba bài báo khai thác chuyến đi này, tôi chưa bao giờ lưu lại hình ảnh của mình ở Pháp hay Bỉ. Bây giờ nhận thấy ký ức của mình đang phai mờ dần dần, hình ảnh đã chụp cũng rơi rụng bớt ở đâu không biết, tôi quyết định kể lại chuyện cũ để lỡ sau này có già nua, đảng trí rồi cũng còn có cái để ôn. Mà chuyến đi đó quả rất quí giá đối với tôi, vì sao lại không ghi ra đây ?
Tôi sẽ đăng tãi hình theo trình tự tương đối của thời gian.
Ảnh trên là một ga xếp nằm giữa Bruxelles (Bỉ) và Lille (Pháp). Từ Bỉ trở về Lille cho kịp ngày học vào hôm sau, tôi phải đổi tàu mấy bận, có khi đi TGV, có lúc phải sang tàu thường. Ga xếp này là nơi tôi đón một chuyến tàu thuờng để trở về Lille. Ngồi trên tàu, tôi cứ là lắc lư suốt mấy tiếng đồng hồ chứ không đụoc cảm giác êm như đứng yên một chỗ như khi đi tàu cao tốc. Giá tàu thường rẻ hơn nhiều, và chuyến tôi đi rất vắng : cả toa chỉ có tôi và một đôi nam nữ.
Như bạn thấy đó, ga nhỏ vắng vẻ quạnh hiu dường nào. Ra đi từ một Sài Gòn tất bật, xô bồ,tôi bị vẻ đẹp của sự vắng vẻ làm cho đứng tim.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)