Trang

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

CHIỀU NAY QUA PHỐ

Có một ông tây tuớng tá bệ vệ, quần áo chỉnh chu, áo sơmi lúc nào cũng treo một chiếc cà vạt, chiều chiều cầm dù đi ngang công viên gần nhà tôi. Chiếc dù  màu đen của ông bề thế tương xứng với thân hình của người mang vác. Những lúc tôi có mặt, nắng đã tắt từ lâu, trời hầu như khô ráo nên  ít khi tôi thấy đuợc cảnh  ông  giương dù. Chỉ thấy ông cặp nách  hoặc chống cồm cộp theo từng bước chân.

Dường như ông đến VN làm việc đã nhiều năm. Trông cặp kính trễ trên mũi và dáng vẻ đạo mạo nghiêm trang, giờ giấc đi ngang công viên gần như chính xác từng phút, tôi thấy ông mang dáng vẻ của  một nhà giáo . Nhưng ở đời nhìn vào bề ngòai con người mà vội đưa ra  xét đóan, thường thì nó sai tuốt tuột. Vào một ngày nào đó, đến lúc tôi vỡ lẽ ông là chuyên gia cao cấp của một tập đòan nước ngòai nào đó chẳng hạn, chắc tôi bổ ngữa ra. Người nước ngòai làm việc rất tuân thủ đồng hồ sinh học. Họ có thể "làm lơ" cho nhân viên VN dưới trướng ở lại công ty cày đến 8 giờ đêm, nhưng các ông sếp tây cứ đến đúng giờ tan tầm là "bốc hơi" tắp lự. 


Dù trí tưởng tượng của tôi có đi quá đà tới đâu, ông tây này vẫn đưa lại cảm giác về một người nghiêm trang, đạo mạo, đúng giờ, có cái vẻ gương mẫu, chỉnh chu .  Một người không thích rẻ ngang rẻ dọc, không thích những gì không tôn ti trật tự.


Chiều nay, trời bỗng nổi cơn mưa bụi lất phất. Ông tây đứng ở ngã tư chờ đèn đỏ để băng ngang đường về khu căn hộ cao cấp của mình. Có hai cô  gái tuổi vừa hơn đôi muơi  từ đâu tấp vào trước mặt ông, mũi xe máy tìm đường  lũi lên lề - thói quen thị dân mới phát sinh sau thời gian sống chung với lô cốt. Mặt ông tây bỗng cau lại. Ông lấy mũi dù chặn xe hai cô nàng , miệng phát ngôn rất rõ, bằng tiếng Việt  :"Bất lịch sự !". Thấy hai cô  có vẻ chưa nghe rõ, ông lặp đi lặp lại  "Bất lịch sự ! Bất lịch sự !". 


Câu nói của ông tây rõ ràng là một lời mắng, nhưng hai cô gái trẻ không có vẻ gì cảm nhận được điều ấy. Hai cô chỉ thấy quá sức thú vị khi gặp một người nước ngòai nói tiếng Việt đúng giọng Sài Gòn, mặc cho cái câu ấy là tiếng chửi.  Mặt hai cô toe tóet hết cỡ, rồi  tranh thủ lúc ông tây lơi mũi dù , các cô lách lên khỏang trống vừa hé, vọt xe lên lề chạy bon bon. Vừa chạy vừa cười rất vui.


Đèn xanh dành cho người đi bộ. Ông tây băng qua đuờng. Có hai du khách phương tây trẻ từ lề đối diện mới dợm bước xuống lòng đuờng đã một phen hú vía vì một chiếc xe máy quẹo qua súyt cán lên bàn chân họ. Cô gái líu ríu ôm chặt tay người bạn trai , mặt chưa kịp hòan hồn. Ông tây thấy cảnh đó, nhưng mặt ông giờ phẳng lặng.


Lòng tôi mấy phen hỗ thẹn. Nhưng tôi vẫn im lặng suốt đọan đường. Khi về tới nhà, tôi nhớ, lúc hai cô gái trẻ  khư khư kiếm cách lủi xe lên vĩa hè, ông tây đã nhìn sang tôi như thể chờ một người cùng  dân tộc và quốc tịch với hai cô gái giải thích cho hai cô về biểu hiện của trật tự giao thông và ý thức văn minh. Không thấy tôi nói gì, ông quay đi.

Bởi vì, lâu rồi, tôi  từng lên tiếng trước tất cả những sự việc tương tự.Nhưng càng về sau này càng khó gặp một người hiểu tôi muốn nói gì, dù tôi nói 100% bằng tiếng Việt.



Nên bây giờ, mặt tôi cũng im lìm khó đóan, như ông  vậy, ông tây !

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

Cảm xúc người mẹ

Bé nói, con thấy đau ngực, không biết bị gì , mẹ ơi ! Trước đó hai ngày, cô bé cũng than mệt, ăn khó tiêu, mặt rầu rầu. Trong vòng 5 giây, tôi chẩn đóan bé bị nhiễm lạnh, nhiễm nuớc. Cô bé 10 tuổi rưỡi đang "thấy tháng" lần thứ hai mà cố đi bơi trong những ngày hè ở Nha Trang nên nhiễm lạnh là chuyện dễ hiểu. Tối đó, tôi cạo gió cho bé ra một cái lưng bầm đen. Hai ngày sau, bé lại than tức ngực, ắt là đã biết tôi sẽ kêu "xoay lưng lại để mẹ xoa dầu nè". Chắc ghiền rồi.

Tôi cạo nhẹ nhẹ. Đối với trẻ con những lần đầu cạo gió, tôi chỉ vận tối đa 2 thành công lực. Vậy mà những "vết xương cá" bầm đỏ vẫn cứ hiện ra. Lưng cô bé ngắn vì "người" chỉ mới nhổ giò đến  1,52 mét. Tôi thuờng cạo gió cho ba cô bé nên so hai cái lưng này quả thật dài - ngắn rất khác biệt. Lưng bé nhỏ, nên tôi chỉ cạo một lóang là xong. Từng nét dọc rồi ngang ngăn ngắn, xinh xinh . Chỉ một chút là xong. Không hiểu sao,  tôi thấy mình vừa cạo gió vừa xúc động. Những ngón tay của tôi luớt thật nhẹ nhưng rất nhạy cảm. Mỗi khi gió ửng lên, lòng tôi xót xa, thương thương. Chỉ mãi sau khi đã nằm xuống kế bên cô bé con riêng của chồng, tôi mới hiểu mình vừa bộc phát cảm xúc của người mẹ khi chăm sóc cho một cái lưng bé dường ấy.

Một cái lưng suốt đời quay về phía  tôi vì cuộc hội ngộ này  lẽ ra không nên có.

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

TÀU ĐÃ KHUẤT

Nhớ hồi đó, tiễn một người bạn trở về nhà bạn ở Mauritanie. Bạn đón tàu TGV để ra sân bay về nhà. Bạn không có người đưa ngọai trừ  tôi đẩy giúp một chiếc vali ra sân ga. Bạn lên tàu. Tôi đứng trông theo. TGV quả không hổ về tốc độ chạy như bay nên khi tàu bắt đầu chuyển động, thóắt một cái đã thấy lướt nhanh đến chỗ rẽ, thêm một giây, tôi không còn thấy bạn đâu. Bạn biến mất từ đấy. Chỉ còn tôi  nhớ mãi ngọn đèn đỏ nhấp nháy ở khúc ngoặt đường ray trong một sân ga chấp chới bởi bóng chiều nhập nhọang.

Hồi đó, tôi còn trẻ. Sau này, nhìn lại, tôi thấy tuổi trẻ mình cũng chạy nhanh sồng sộc như con tàu TGV tiễn biệt nọ. Khổ một điều, lắm thứ tôi đành phải bỏ lại rơi rớt phía sau lúc đang chạy, nghĩ bụng lúc nào đó sẽ quay lại để nhặt. Nhưng giờ tôi thấy điều đó là bất khả.

Tôi đang đọc bộ Mật mã Tây Tạng. Không thích cái kiểu tự tôn tới mức xem dân tộc mình là nguồn cội của nhân lọai nhưng phải phủ phục trước kiến thức, vốn sống, sức tưởng tượng và ý chí viết kiên cuờng của tác giả. Và ganh tị với ... một cái lưng vững chãi, ngồi vững chãi.

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

CẬU TÔI




Ông Trần Văn L. sinh năm 1936, tuổi Tý, ở Long Điền, Long Đất, Bà Rịa. Thuở nhỏ, ông học trường Pétrus Ký và đã từng tham gia vào cuộc biểu tình  khi  Trò Ơn hy sinh. Tên ông nằm trong danh sách bị mật thám theo dõi nên có một giai đọan, gia đình phải gửi ông sang Pháp chờ đến khi tình hình trong nuớc yên ắng trở lại.


Lớn lên, ông yêu rồi lập gia đình với  một người phụ nữ mang lại cho ông tám đứa con, nhưng sau đó có một đứa qua đời trong một trận hỏa họan. Trước ngày 30-4-1975, ông làm ở Cục Thuế, thu nhập khá dư dả. Vợ ông, ngòai sinh con, đầu tư rất nhiều thời gian bên chiếu bạc nên ông  chán. Ông có tình nhân. Những ngày náo động cận 30-4-1975, ông cùng bảy  con nhỏ và cô tình nhân cùng hai đứa con riêng của cô này bay khỏi Sài Gòn. Người đời đồn đãi nhau rằng trong lúc tình thế nước sôi lửa bỏng, vợ ông vẫn bình chân bên chiếu bạc Còn vợ ông thì khóc lóc thảm thiết , rằng bà đã bị người khác "cài bẫy" để phải một mình ở lại VN. Sao thì sao, ông đã bay ra nước ngòai cùng bảy đứa con. Duy có điều, ông không biết, vợ ông ở lại VN ngày ấy cùng một cái thai 2 tháng tuổi. Khỏang bảy tháng sau, đứa bé gái ra đời, bên cạnh mẹ nó chỉ có một người thân là mẹ tôi. Mẹ tôi đặt tên cho đứa em họ của tôi tên "Mỹ Liên"  với mong muốn "sau này sẽ liên lạc lại được với ngừoi bên Mỹ". Khi ấy, tôi còn nhỏ lắm, nhưng tôi vẫn nhớ, sau Giải Phóng có hai năm dài, người trong nước hòan tòan biệt giao với thế giới bên ngòai. Mãi đến năm 1977, người đi kẻ ở mới bắt đầu có thể  liên lạc với nhau bằng những lá thư tay.

Năm 1998, ông L khi ấy 62 tuổi, lần đầu trở lại quê hương. Nguời vợ thứ hai của ông, chính là "cô tình nhân" năm nào, đã qua đời vì bệnh ung thư. Xa quê hương 23 năm,  nay trở lại, tóc ông đã xám bạc hết cả. Sau một thời gian  của những run rẩy, nao nao ngày đầu trở lại, ông L  nhớ lại thời trai trẻ của mình ở VN với bao nhiệt tình, đam mê vừa sống dậy. Ông kết một người phụ nữ mới, và tự mình điều khiển xe hai bánh chở người sau này sẽ trở thành vợ thứ ba của ông lả lướt trên phố phuờng. Nước Mỹ rất sung túc, phong phú, nhưng ở VN, ông L. có những kỹ niệm của nửa quảng đời đầu không thể nào tìm thấy ở đâu. Nhìn ông lao ra đuờng trên chiếc xe gắn máy, cô cháu gái là tôi bậm môi phóng theo cũng khó bắt kịp. Ông lái xe một cách vui sướng. Ông cũng thuờng ngồi hàng giờ ở nhà hàng café Rex Hòang Cung ngay góc đường Lê Lợi - Nguyễn Huệ , thảnh thơi nhìn người qua kẻ lại . Nhìn người đàn ông lão niên dáng dấp quý phái, khó ai tin có lúc, ông đã chấp nhận  đủ mọi nghề để một mình nuôi cả bầy con nơi xứ lạ, kể cả đóng chuồng bò .

Cuộc hôn nhân với người vợ thứ ba có nhiều vị  chát chẳng khác những lần đã qua. Nhưng dẫu sao, từ 1998, hầu như năm nào ông L cũng trở lại VN để hưởng thụ tuổi già. Ông làm giấy bảo lãnh sang Mỹ cho đứa con thứ tám. Khỏang thời gian ông lưu trú ở VN mỗi lúc mỗi tăng. Cuối cùng thì thành lệ, mỗi năm cứ vào khỏang tháng 6, có khi sớm có khi trễ hơn, ông lại về VN. Trễ  nhất là vào khỏang tháng 9. Ở VN, ông đi tập dưỡng sinh ở Viện Y học dân tộc, đi bộ trong công viên Tao Đàn, có lúc lại còn đi tập Thái cực Khí công, nếu không thì đi dạo Nhà sách ở Trung tâm Sài Gòn. Có lần ông gãy tay vì trượt té khi đánh tennis. Kể từ ngày đó, ông không tự mình điều khiển giao thông được nữa mà đi đâu cũng phải có "tài xế'. Vậy mà vài năm sau, mỗi sáng, ông đánh banh trở lại trong thời gian 15 phút, làm cháu gái ông phải ngưỡng mộ lẫn thấp thỏm . Thôi kệ, quan trọng nhất là ông vui. Ông tận hưởng "những tháng vàng VN" cho đến khỏang sau Tết Tây rồi quay lại Mỹ. Ông hay nói, năm nào ông cũng mong tới lúc về chơi ở VN  vì chỉ có ở VN, ông mới " hết nhức đầu vì những điều vụn vặt trong cuộc sống gia đình ở Mỹ".

Bốn tháng sau lần về chơi VN gần nhất, một buổi chiều mấy đứa cháu ngọai  gọi điện cho bố mẹ chúng thắc mắc sao  tan học lâu rồi mà  vẫn chưa đuợc ông ngọai tới đón. Mẹ của hai trong số những đứa ấy tức tốc từ chỗ làm lái xe 1,5 tiếng đồng hồ để  trở về nhà. Về đến nơi, cô thấy ông L có vẻ như đang  ngủ quên dưới đất, trên bàn , ly cà phê nguội ngắt nguội ngơ. Khi xe cứu thương tới nhà, nhân viên y tế xác định, ông L đã lăn ra đất vì tai biến mười tiếng đồng hồ trước khi đuợc cứu chữa.

Ở tuổi 75, ông L đã đuợc miễn trừ  điều khiển giao thông từ lâu trong những lúc sống tại VN. Bây giờ, ông nằm trong bệnh viện Cali với tình trạng bán thân bất tọai. Có hôm, nhân viên bệnh viện phát hiện ông lê ra mép giường và quăng mình xuống đất. Giọng thều thào, ông L, cậu tôi, nói , ông muốn "về nhà".




Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

TÌNH YÊU THỜI BÃO GIÁ (viết linh tinh)

Từ nay từ bỏ nhà hàng, em và anh, chúng ta cùng quay về nấu bếp. Nhà mình không sang trọng, lộng lẫy và hòanh tráng như Legend Hotel nhưng được cái bảo đảm sạch sẽ và tha hồ riêng tư.  Nhà mình  không treo trên  tầng cao đô thị cỡ  Zen Plaza nhưng chúng ta đỡ phải đi vòng vòng lấy thức ăn buffet đến mỏi cả giò hoặc ngồi lổn ngổn xếp hàng chờ bàn khiến  “miếng ăn “ trở nên” tồi tàn” quá thể .Anh có nhớ hôm đi ăn cơm niêu Tú Xuơng ? Đang ăn thì nguyên mảng trần sút xuống. May mà ta không bị sao, nhưng người hàng xóm phải được chuyển đi cấp cứu. Tình huống hiểm nguy đó khiến em thở phào vì từ nay ta đã quýet tâm ăn ở nhà. Còn nếu tính về “sự thiệt hơn cụ thể” thì mỗi ngày đỡ tốn 90 USD buffet Legend, mỗi tháng em bỗng giàu lên thêm gần 3000 đô Mỹ ! Còn nếu như mỗi ngày tiết kiệm chỉ  200.000 đ, chí ít mỗi tháng em cũng sẽ giàu thêm 6 triệu !

Thời bão giá khiến mọi thứ nằm ngòai con người đều trở nên đáng sợ. Xăng đáng sợ, giá thức ăn đáng sợ, giá điện đáng sợ. Hôm bác sĩ Đông Y điều chỉnh giá lên thêm 1/3,  nhìn toa thuốc mà lòng em quá đỗi buồn phiền khi nghĩ đến bao người nghèo bị bệnh. Thời bão giá khiến mắt người Việt trở nên ưu tư . Và có Trời biết, con nguời ta đang trở nên tốt hơn hay xấu hơn trong cơn bão điên cuồng ? Trong những ngày đầu tiên này, em trốn bão kỹ trong nhà để chỉ phải giao lưu với một con nguời dễ thương là Anh. Nhờ vậy mà da em có thời gian nhả nắng, không bị nám thêm, Bạch Tuyết bẩm sinh chưa bị biến đổi hẳn thành nguời Somalie. Tình yêu thời bão giá đuợc xem như một pháo đài cẩn mật cho cả túi tiền lẫn tuổi xuân, vì vậy càng trở nên cao giá !

Nói cách khác, trong thời Bão giá, kể cả Tình yêu cũng đuợc nâng giá !

Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

HẠ LONG !

Mấy ngày nay, câu chuyện ám ảnh tôi nhiều nhất là vụ tàu chìm ở Hạ Long. Một chiếc tàu vỏ gỗ chở du khách đi chơi theo lịch trình 2 ngày 1 đêm đã bị chìm gọn xuống biển vào lúc 5 giờ sáng, trong lúc du khách còn đang chìm sâu vào giấc nồng. Có 21 du khách trên tàu nhưng chỉ 9 được cứu sống.

(Xem bài báo về câu chuyện này)

(Lời kể của nhân chứng)


Tôi đọc danh sách những người tử nạn : hầu hết đều khỏang hai mươi mấy tuổi. Nếu không đọc thì tôi cũng đóan phần đông họ là những ngừơi trẻ. Đêm trước, họ hát hò và chơi trò chơi trên tàu tới 2-3 giờ sáng. Nên vào lúc 5 giờ sáng, thể nào họ cũng đang ngủ mê mệt.

Năm ngóai, vào cuối tháng 3, tôi đã đi Hạ Long. Tôi cũng đi theo lịch trình 2 ngày - 1 đêm nên biết những người trên tàu ấy đã trải qua một ngày thế này : tàu khởi hành trước buổi trưa, ăn trưa trên tàu, tham quan Hạ Long, ngắm  đảo liền đảo chập chùng giăng giăng hiện ra từ xa trong màn sương rồi dần dần bao bọc chung quanh, tham quan những hang động đẹp "bá chấy", cuối cùng thì tàu tiến đến gần một hòn đảo nhưng không cập vào mà  dừng lại nơi xa . Chỗ đuợc chọn là một cái vũng, nước lặng cho du khách tha hồ chèo Kayak , thích thì cứ mặc áo phao vào và ùm xuống biển.

Nhân nói về Kayak. Đó là một kinh nghiệm không giống ai. Du khách leo qua một cái láng, xếp hàng dài chờ tới phiên mình xuống Kayak. Mỗi người tự chọn áo phao, dầm bơi, rồi cứ thế mà leo xuống xuồng. Chả có con ma nào hướng dẫn chúng tôi nên vọc mái dầm  thế nào để điều khiển xuồng và có điều gì cần lưu ý nhằm giữ an tòan tính mệnh. Hôm tôi xuống Kayak, thậm chí chẳng có một đấng liền ông nào dắt cho chiếc xuồng mà chỉ có một chị vừa bưng tô mì ăn liền sì sụp vừa lấy tay chỉ chỗ neo xuồng cho du khách tự lo. Tôi và chồng tôi, hai người tự mặc áo phao, cầm dầm và leo xuống. Tôi chưa bao giờ bơi Kayak nhưng tôi cứ khóat nước đại. Cuối cùng cũng tự mình mò ra cách đưa xuồng tiến lên, thụt lùi, quay vòng.

Khi tôi đã có thể tự xoay sở và  vui sướng bơi xuồng trong vùng biển trong xanh thì một chiếc tàu lớn từ đâu đâm thẳng về phía chúng tôi.  Thì ra chỗ ấy là nơi neo tàu của hàng mấy chục chiếc tàu và những chiếc ấy đang ùn ùn kéo về (tàu chúng tôi là chiếc đầu tiên đến bến). Ngừơi lái tàu ấy dường như không có mắt và  cứ đâm thẳng vào chúng tôi. Trời ạ, tôi đã cắm đầu cắm cổ quạt dầm đến rục cả vai, mặt cắt không còn hột máu mới tránh kịp. Tôi nhìn quanh, và tôi thấy người ta đã để du khách bơi Kayak lọan xạ ngay khu vực tàu lớn vào ra, chẳng phân định chỗ nào dành cho Kayak, chỗ nào dành cho neo tàu !

Những khách nứơc ngòai đi chơi ở Hạ Long rất trẻ . Họ trẻ trung, hồn nhiên, ăn khỏe. Thức ăn bên bàn họ cạn, họ mạnh dạn đi xin thức ăn còn dư bên bàn những ngừơi VN chúng tôi. Buổi tối, họ hứng khởi tham gia màn câu mực. Hình như chẳng ai đành đi ngủ sớm. Một chàng Israel có râu tóc lãng tử như chúa Jesus tìm ra một người VN võ vẽ tiếng Anh như tôi nên khóai chí hỏi han rồi thảo luận về đủ thứ chuyện. Buổi khuya, khi gia đình tôi đã rút vào buồng riêng, tôi còn nghe họ hát hò và chơi trò chơi vang vang. Khép cửa buồng, tôi lần mò ra ngòai boong vì tò mò muốn biết họ chơi gì. Và tôi lấy làm ngạc nhiên khi thấy có một trò chơi kia rất thú vị   có thể kết nối mọi thanh niên Anh, Mỹ, Pháp,Israel ...

Vào lúc 5 giờ sáng ngày 17-2 vừa rồi, con tàu du lịch của công ty Trường Hải nghe nói đã chìm xuống biển trong vòng 1 phút ! Theo lời kể, thủy thủ đòan phát hiện "vỏ tàu bị bung"và thông báo khẩn cấp nhưng không kịp trở tay  ! Nhiều du khách trẻ,  sau một đêm chơi đùa, cười nói, la hét, vui sướng hết cỡ đã vĩnh viễn gửi lại giấc mơ cuộc đời của họ ở Hạ Long.

Lần giở ký ức của chuyến đi Hạ Long năm ngóai, tôi nhớ mình đã bị sốc khi thấy du khách đuợc cho ngủ ngay trên biển ! Truớc đó, tôi cứ tưởng tàu chở đến một hòn đảo nào đó rồi cập vào,du khách lên bờ  và được bố trí qua đêm trong những dãy nhà nghỉ. Chúng tôi còn dặn nhau, lần sau nếu có trở lại phải luôn tìm những tàu có vẻ ngòai trông mới, sau khi quan sát thấy có quá  nhiều tàu cũ kỹ ra khơi . Mỗi khi đi xa, tôi thuờng mang theo dây chuyền mặt tượng Đức Quán Thế Âm để cầu đi đường bình an. Đêm đó,  lênh đênh trên mặt biển, tôi không thể không siết nhẹ mặt tượng và cầu nguyện trước khi ngủ.

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

Série sưu tập đồ cũ 2

Ồ không ngờ tôi lại tìm ra thêm một món đồ cổ với nội dung liên quan đến mái nhà nơi tôi đã lớn lên - nơi tôi đã nên người,  nên cáo ;-) Món này làm ra vào tháng 7-2007. Dán nó vào đây, tôi mang tham vọng một ngày nào đó sẽ lại nổi hứng mà viết tiếp série này, sau đó gửi cho các chị yêu để các chị tùy nghi sử dụng. Có lẻ thân tôi không còn liên quan đến căn nhà "tuổi thơ" nữa, nhưng hồn tôi, nên buồn hay vui đây, trót vuớng lại đó một mảnh rồi.

Kỳ thực, nguời giúp tôi mạnh dạn hơn trong việc tỏ bày tiếng nói của mình là bạn Cam Ly và anh Lê Hòang. Tôi trân trọng mang ơn họ.

Và đây :

Kho tàng truyện dân gian Tuổi Trẻ"

Đăng ngày: 10:54 14-11-2007
 
Đây là ghi chép đầu tiên trong dự án "Kho tàng truyện dân gian trong Tuổi Trẻ" của tôi. Cầu Trời cho tôi kiên trì hoàn thành dự án này ! (Thỉnh thoảng, tôi sẽ viết, và tôi gửi xen kẽ trong các entry của mình. Bao giờ tích góp được kha khá, tôi sẽ dựng cho chúng một căn nhà riêng. )

Chị Kim Phi trong lần dự Đại hội cổ đông TK 21 gần nhất đã ngồi cạnh tôi. Cứ mỗi lần hai người thân yêu cũ gặp lại thì có rất nhiều chuyện để nói. Lần đó, nhân anh Đỗ Gia Khởi đứng dậy phát biểu trong đại hội và nhỏ Phương Thảo ngồi sau hỏi "Anh đó là ai vậy chị ?", chị Phi đã kể lại một chuyện "tếu lâm Tuổi Trẻ" giữa anh Khởi và anh Ba Lãng :

- Anh Ba Lãng và anh Khởi cá cược với nhau : ai chạy xe đạp từ Tuổi Trẻ (trụ sở xưa) đến cầu Hóa An đúng với hoặc trước số giờ (ngắn nhất) mà mình nêu ra sẽ thắng. Bởi anh Khởi là người Biên Hòa và anh hay khoe "Mỗi ngày tôi chạy xe đạp từ cơ quan về cầu Hóa An mất 1g 30 phút" nên mới có cuộc cá cược này.

Anh Ba Lãng nói : "Ông chạy quá chậm. Tôi có thể đạp xe từ cơ quan về cầu Hóa An trong vòng 1 g 15 phút". Cả hai anh đồng ý "bắt độ" với nhau.

 Anh Ba Lãng đi xe đạp mini. Anh đã gò lưng mướt mồ hôi đạp chiếc mini ấy từ trụ sở cũ của cơ quan đến cầu Hóa An trong vòng đúng 1g 15 phút. Nhưng đến lúc xuống dốc cầu, do quá mệt, anh Ba Lãng và chiếc xe của anh lộn vòng lông lốc. Tới lúc dựng xe và lồm cồm ngồi dậy được thì đã quá giờ.

Nhỏ Phương Thảo ngồi sau hỏi : "Chuyện THIỆT đó hả chị ?". Chị Phi : "Chuyện thiệt !".

Tôi ghi lại đây để chuẩn bị cho dự án mà mình ấp ủ. Hôm trước bàn với chị Thọ, tôi đã nói phải hành động nhanh vì thấy các anh chị lớp bệnh lớp ra đi, những người còn khỏe mạnh thì trong trí nhớ cũng phai nhạt dần những câu chuyện thuộc về "kho tàng truyện dân gian của Tuổi Trẻ". Nhớ hồi xưa lúc mới vào đây, ngày nào tôi cũng được cười no nê nhờ "uống" những dòng sữa chuyện tình người như thế này. Hôm đi dự Đại hội Cổ đông, chị Phi và tôi sau khi nhắc lại chuyện anh Khởi - anh Ba đã nhìn nhau ngậm ngùi :"Càng lúc, mình càng quên nhiều !".

Vài tháng sau ngày tôi và chị Phi thân yêu "tám" cùng nhau, tôi chưng hửng đọc thông báo dán trong thang máy : Anh Đỗ Gia Khởi (tự Chín Cưng), cựu cán bộ Tuổi Trẻ, Cty thế kỷ 21 .... đã qua đời ngày ....