Trang

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Vì sao My Way ?

Lúc đầu, tôi mang ý đinh tạo blog này chỉ cho tôi, một nhật ký đúng nghĩa, trong đó ghi rất nhiều những chuyện mà thời chưa có mạng, chúng ta thường dốc vào một quyển sổ  ta chẳng muốn ai khác sờ vào. Quyển sổ ta nhét trong một cái hốc, có bìa đen nhìn rất đổi bình thuờng dưới mắt kẻ khác, (có khi để vậy nhằm ngụy trang ;-)),  chỉ riêng ta biết bên trong chứa những "bí mật quốc gia" "tầm cỡ" thế nào.

Được một thời gian, tôi nhận ra  hễ cái gì đã đưa lên mạng đều có nguy cơ phát tán. Tôi quyết định giấu những "bí mật quá sức hệ trọng" vào danh mục bản nháp. Nhưng những cái còn lại, nói chung cũng là những tâm sự rất riêng, khác với nhiều blogger khác chỉ đưa lên những chuỵên mà mọi người có thể cùng nhau tranh cãi, chuyện không dính tới bản thân mình. Lúc này, tôi vừa hỗ trợ những bạn đồng môn từ thời phổ thông lập một cái blog để làm nơi dán thông báo, hẹn hò v.v.... Trong tôi nảy ý muốn chia sẻ những gì hiển thị trên bề mặt của blog này cho họ. Bạn biết đó, với những người cứ thường xuyên, đều đặn gặp nhau từ thời mặt còn non tơ cho tới khi sắp già lụ khụ thì những cái riêng cỡ đó không cần phải che giấu. Như vậy, bước thứ hai của tôi là nâng cấp chia sẻ blog này cho những người bạn P4 và một số thật ít khác.

Hôm truớc, tôi tình cờ phát hiện  blog  anh H. Tôi và anh H quen biết nhau đã gần 20 năm qua một chuyện hết sức đặc biệt và anh coi tôi như một đứa em đặc biệt cũng nhờ "câu chuyện đặc biệt" đó. Anh H chinh chiến lâu năm trong lĩnh vực viết báo, viết kịch bản phim, kịch bản sân khấu và đạo diễn, nên khi tình cờ lạc vào blog anh, tôi có ý muốn tham quan để chiêm ngưỡng tài  anh. Nào ngờ đâu anh nhốt vào blog ấy rất nhìeu nỗi niềm riêng tây. Thế là tôi cảm thấy mặt mình dần dần đỏ lựng, như thể tôi đang vụng trộm đọc sổ nhật ký của nguời ta. Và vậy là tôi xìtốp. Tôi quyết định, chỉ khi nào anh bàn chuyện quốc dân thì tôi mới "hóng chuyện". Nhưng nếu cứ rình rình ngòai cửa nhà anh cái kiểu như vậy, tôi cũng thấy xấu hổ.

Nhưng blog anh lại có tới hàng trăm" người theo dõi"! Có vẻ như cái chuyện tôi sợ thì đối với anh là chuỵên lẻ mẻ. Trong khi tôi thích có những họat động riêng lẻ, càng ít người biết  càng tốt để tránh thị phi thì thái độ anh H hoàn tòan khác. Chỉ đến khi ngẫm nghĩ một hồi để tìm nguyên nhân của sụ khác biệt, tôi mới phì cười khi nhớ ra anh H là người nổi tiếng. Bạn thấy đó - người của công chúng .

Còn tôi, khi  gọi My Way tên của blog, tôi hình dung đó sẽ là một con đường yên tĩnh. Ở đó, tôi lầm lũi , thảnh thơi như mọi  kẻ hành hương,

Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

Ngày dưỡng bệnh

Tôi thấy tôi chạy hụt hơi để bám theo Thái cực quyền. Thái cực quyền đi đằng trước, thong dong, chỉ cần vận một chút khinh công . Được một quảng,  Thái cực quyền quay lại nhìn vào khuôn mặt xì tóe khói của tôi, chậm rãi nói  :" Tại sao mi cứ bám theo ta hòai vậy ?"

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

HIỂU ĐỜI

(Bài này do cựu thủ tướng Chu Dung Cơ của Trung Quốc viết)

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày mất một ngày
Qua một ngày vui một ngày Vui một ngày lãi một ngày

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng. 

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó. 

“Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.
Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ. Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy. 

Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn. 

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên.

Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình. 

Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức.

Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu…. Mọi thứ đều nên “vừa phải”.

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống….)
Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh)
Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.

Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…. Tất cả đều là muộn. 

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết. 

Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.“Hoàn toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh.

Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)?

Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già

Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn./.

Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

BẠN TÔI

Hôm nay, nhân dịp rà sóat một xấp tài liệu mà tôi trân quí tới mức đem cất vào két sắt, tôi phát hiện một đọan tản văn tôi viết năm (gần) 10 tuổi. So sánh với năng lực viết của một cô bé mười tuổi mà hiện tôi đang đi họp phụ huynh giùm , tôi công nhận chữ viết của mình lúc 10 tuổi trông xinh, và văn vẻ cũng hay ra phết. Trong đọan tản văn đó, tôi xưng "em". "Em" 10 tủôi thời ấy đã biết đến Phạm Duy. "Em" víet : "... Phạm Duy và vô số nhạc sĩ khác viết rằng tuổi 13 là tuổi mộng mơ. Nhưng em đây mới 10 tuổi đã mộng mơ là làm sao ?...". Dễ thương quá, phải không ?

Sau đó, tôi lại phát hiện mấy trang nhật ký tôi viết năm 14 tuổi, trong năm đầu tiên mẹ tôi qua đời. Lúc đó, tôi nghỉ học một năm vì buồn chán. Ở nhà ngòai giờ đi học thêu, đàn đúm với bạn bè hàng xóm, tôi giải khoây bằng cách mua mấy cục mực tím, chế nước sôi vào cho mực hòa tan rồi chấm bút viết. Tôi nhớ mình đã nghĩ ra hàng tá truyện dài kỳ, và có lẽ nội dung không đến nỗi tệ vì có một thằng bạn hàng xóm cứ là canh tôi viết đuợc trang nào thì giằng ngay trang ấy.Báo hại tôi phải gồng mình sáng tác như vũ bão để phục vụ cho thằng độc giả ái mộ mình ấy. Tiếc thay, những cuốn truyện đó, cũng như "quyển tạp chí" tôi "thi công" từ A đến Z năm học lớp 5 rồi đưa cho Mẹ tôi nhận xét, tất cả có lẽ đã đi vào sọt ve chai hay tan thành tro bụi để nhóm lên ngọn lửa trong lò bếp . Nếu nay còn giữ, đọc lại, tôi nghĩ chắc tôi sẽ phát hiện nhiều điều hay ho lắm. Chẳng hạn, nhờ mấy trang nhật ký con con năm 14 tuổi, tôi biết rằng thuở ấy người ta có thể mua mực với giá 1 đồng bạc. Mà đó là trước 2 kỳ đổi tiền. Có nghĩa là sau 2 lần đổi tiền, 1 đồng đó đã biến thành 1 xu thời nay.

Cách đây nhiều năm, một chị nhà văn là bạn thân khuyên tôi nên cất giữ tất cả những gì mình viết ra dù khi ấy chưa trọn vẹn, như một truyện ngắn hay tản văn dang dở nào đó, cất cho kỹ "vì mai mốt giở lại sẽ thấy nhiều điều hay lắm. Đó có thể là những ý tưởng mà mình sẽ chẳng bao giờ còn nghĩ đựoc do tuổi càng già người ta càng kém tươi mới. Hoặc là những tư liệu mà nếu không lưu , mình sẽ chẳng tài nào nhớ nỗi". Người nói ra câu đó đã khỏang 20 năm rồi. Nghe lời người, tôi có ý thức giữ lại một số, nhưng cũng "hủy họai" vô kể. Nhất là không giữ lại những bài báo mình viết. Những bài viết trong thời kỳ đầu, hăm hở, trẻ trung đánh dấu những tháng ngày hồn nhiên, sáng trong tuyệt đối.

Chiều hôm qua, khi đi ngang một cái cây đang trút lá vàng ào ạt trong công viên, tôi đã sựng lại và ngước lên nhìn, ngẩn ngơ khi thấy những cành cây khẳng khiu đang co lại tất cả nhựa sống. Mùa thu đã tới ở nhiều nơi, nhưng nơi tôi ở làm gì có thu sang ! Những lọai cây mọc ở vùng nhiệt đới xanh lá quanh năm, không có thói quen trút hết lá để đi ngủ trọn vẹn vào mùa đông như tôi đã thấy ở nước Pháp. Vậy mà cái cây này, hắn cứ trút lá thỏai mái làm thành một đọan thảm lá vàng khô ngọan mục trong công viên nhiệt đới, ngang nhiên sống theo luật lệ của riêng mình bên cạnh hàng tá những cây xanh um cạnh đó. Tôi tìm nhưng không thấy bản đề tên cây. Tôi đặt cho nó những cái tên : Cây Ôn đới, Cây Lille, gọi là Lille vì ở Lille tháng 10 năm 2004, tôi giẫm mỗi ngày lên thảm lá vàng êm ái trong công viên để đến trường báo chí. Cái cây này trút lá, trút vào tôi những kỹ niệm tuyệt vời của nhũng tháng trời "được làm người nước Pháp" không biết bao giờ mới tìm lại.

Đây, tôi vừa viết để lưu lại cảm xúc của mình nhân một chiều thu 2010. Cái này là để nhiều năm sau đọc lại. Chữ viết là một phát minh vĩ đại của lòai người. Nó giúp đỡ rất nhìêu cho những trí nhớ hữu hạn. Nó giúp nguời chủ của mình giải bày tâm trạng. Nếu thật sự làm chủ được con chữ, người ta có thể tạo ra tác phẩm ghê hồn nào đó. Tôi thì chắc còn lâu mới làm đuợc tác gia cỡ ấy. Nhưng con chữ chí ít cũng có thể và thật sự là đã trở thành một nguời bạn của tôi. Những lúc tôi một mình tìm kiếm và tình cờ phát hiện một niềm giải khoây Trời ban tặng. Tôi của 10 tuổi, 14 tuổi và bao nhiêu tuổi nữa có khác nhau gì  !

Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

Nước Pháp - Back to the Past - Retour au Passé

Cuối năm 2004, tôi gặp may khi nhận được học bổng của Đại sứ quán Pháp đi tu nghiệp về journalisme ba tháng ở Pháp. Tôi đã đi từ ngày 15-10-2004 và về nước vào ngày 22-1-2005. Hồi mới tới Pháp, tôi ở Lille, tỉnh Đông Bắc giáp giới nước Bỉ. Sau đó, tôi đi Rennes,nơi đặt tổng hành dinh của tòa sọan Ouest - France, tòa sọan có số phát hành báo cao nhất nuớc Pháp. Cuối cùng, tôi đến Chateaubriant, thị trấn nhỏ nằm cách Rennes một giờ đồng hồ xe hơi, để thực tập trong văn phòng đại diện của Ouest - France ở đó. Từ 24-12-2004, tôi xin nghỉ phép để lên Paris tụ tập với một số bạn tu nghiệp sinh, sinh viên VN. Chúng tôi đã có những ngày rất vui bên nhau. Ngòai ra, tôi cũng đã có hai lần băng từ Lille đến nuớc Bỉ trong vai trò du khách.

Từ khi trở lại VN đến giờ, trừ vài ba bài báo khai thác chuyến đi này, tôi chưa bao giờ lưu lại hình ảnh của mình ở Pháp hay Bỉ. Bây giờ nhận thấy ký ức của mình đang phai mờ dần dần, hình ảnh đã chụp cũng rơi rụng bớt ở đâu không biết, tôi quyết định kể lại chuyện cũ để lỡ sau này có già nua, đảng trí rồi cũng còn có cái để ôn. Mà chuyến đi đó  quả rất quí giá đối với tôi, vì sao lại không ghi ra đây ?

Tôi sẽ đăng tãi hình theo trình tự tương đối của thời gian.

Ảnh trên là một ga xếp nằm giữa Bruxelles (Bỉ) và Lille (Pháp). Từ Bỉ trở về Lille cho kịp ngày học vào hôm sau, tôi phải đổi tàu mấy bận, có khi đi TGV, có lúc phải sang tàu thường. Ga xếp này là nơi tôi đón một chuyến tàu thuờng để trở về Lille. Ngồi trên tàu, tôi cứ là lắc lư suốt mấy tiếng đồng hồ chứ không đụoc cảm giác êm như đứng yên một chỗ như khi đi tàu cao tốc. Giá tàu thường rẻ hơn nhiều, và chuyến tôi đi rất vắng : cả toa chỉ có tôi và một đôi nam nữ.

Như bạn thấy đó, ga nhỏ vắng vẻ quạnh hiu dường nào. Ra đi từ một Sài Gòn tất bật, xô bồ,tôi  bị vẻ đẹp của sự vắng vẻ làm cho đứng tim.

Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

PHIẾM ĐÀM NHÂN NGÀY LÃNG DU CÔNG VIÊN

Khi đi bộ trong công viên, thông thường bạn sẽ “đi theo luồng”, có nghĩa nếu người đi trước mình đi theo chiều ngược kim đồng hồ thì ta cũng sẽ đi theo chiều như vậy. Do đó mà khi nhìn vào công viên buổi sáng hay ban chiều,  ta thấy một vòng tròn người đi nhanh, hối hả , chuyển động không ngừng  như một cây đèn kéo quân. Nếu an vị trên một ghế đá, bạn thấy anh A vụt qua trước mặt theo chiều ngược kim đồng hồ. Đợi khỏang 15-20 phút, lại sẽ thấy hình ảnh anh A vụt ngang tái diễn. Và cứ vậy, cứ vậy.

Sau vài tháng đầu “đi theo luồng” , bỗng dưng tôi chán khi cứ phải nhìn thấy ót anh A. Tôi cũng lại không thích hít thở quá nhiều khí carbon của người khác , khi mà tứ phía quanh tôi có đến hàng chục người đang chen vai thích cánh buớc đi . Tất nhiên, công viên là một lá phổi lọc khí có hạng , nhưng tôi thích một bầu không khí trong lành tòan vẹn, không mùi mồ hôi người . Vì vậy, sau khi “bứơc đi theo luồng” được vài tháng, tôi chuyển hướng, không chăm chăm đi trên cái vòng to nhất nằm ngòai cùng , mà đi ngang, rẽ tắt. Tôi gia nhập vào đòan người ở điểm xuất phát nhưng khi nhìn thấy ngã ba đầu tiên, tôi chào tạm biệt họ để rẽ vào. Tôi đi thẳng tới trước, thấy một con đường  nhỏ khác lại quẹo ngang. Có khi tôi nhập lại với đòan người một đọan ngắn. Nhưng lại nghe mùi mồ hôi chua nồng nên tôi cấp tốc tạm biệt họ lần nữa.

Có khi tôi đi vào khu vực giữa công viên , tự thưởng mình vài cú vòng quanh hồ sen. Nếu trời còn sáng , tôi móc điện thọai chụp hình những đóa cực đẹp. Tôi vượt qua một gò đồi để hạ cánh an tòan bờ bên kia. Khu vực giữa công viên có nhiều cụm kỳ hoa dị thảo, sao tôi lại không tận hưởng cho tâm hồn thăng hoa ? Ít người mồ hôi mồ kê hùng hục nơi đó nên lỗ mũi tôi tha hồ phổng nở. Gần một gốc cây già nơi bầy sóc rất thích leo xuống chơi đùa, tôi dừng lại múa vài đường Thái cực.

Đi công viên theo một chiều đã định , đến một lúc nào đó ta sẽ không còn thấy hàng cây mình đang đi ngang chắc khỏe , to rộng và xanh đến đáng ngạc nhiên như ngày đầu ta mới đến đó. Trong trí ta chỉ còn vang lên những từ ngắn gọn theo nhịp chân bước “ (chỗ này) cây nhiều, (đi ngang) dãy xe màu xanh dùng để chở rác (cũng may không có rác), quẹo, bờ xi măng, quán nước…”. Ta lặng lẽ xướng lên từng cụm từ , vì chúng là những cột mốc nhắc nhớ ta đã đi được bao xa. Những từ đó cứ vang lên theo trật tự đã định,lập đi lập lại một cách buồn chán.

Sau khi đi bộ trong công viên được vài tháng, cảm thấy con đường mình đi đã quá nhàm, tôi biến tấu bằng cách đi ngược luồng. Lập tức, tôi không còn nhìn thấy ót của hàng chục người đi trước nữa , thay vào đó hàng trăm khuôn mặt rõ mồn một ồ ạt kéo tới và sượt ngang mặt mình ! Tôi chỉ cần đừng nhìn chăm chú là thóat khỏi cảm giác chóng mặt trên. Đi ngược chiều, tôi phát hiện mình có không ít người quen. Họ nhận ra tôi và chúng tôi dừng lại, kêu to "Khỏe không em (anh) ?" một cách vui vẻ. Niềm vui này hầu như tôi không được tận hưởng khi cứ bám theo ót anh A ở bờ đông trong khi người quen tôi còn ở tận bờ tây. Chỉ có điều, đi ngược chiều nên tôi phải thật khéo léo, phải biết “kéo thắng” kịp lúc và giữ khỏang cách an tòan với đám đông.

Đó là lúc công viên đông người. Có lần, tôi vào đó khi đòan nguời chưa đến. Công viên chỉ có dăm ba kẻ nắm tay nhau dạo quanh. Tôi thử đi ngược chiều và tức khắc cảm giác con đường quá sức quen thuộc của mình bỗng mang vẻ hòan tòan xa lạ. Không có đòan nguời che bớt cảnh vật, tôi nhìn ra lề trái đã biến thành lề phải , đằng trước trở thành phía sau, cảnh vật đảo ngược lộ ra bề mặt tôi chưa bao giờ thấy. Đi được vài bước, bỗng dưng tôi sợ. Vì sao con đường bình thường thấy quen trong phút chốc biến thành xa lạ ? Giống như một người thân thiết của ta bỗng một ngày biến đổi từ gương mặt đến hình dáng , một cách hòan tòan.

Tôi dừng lại, rồi chầm chậm, quay người để đi đúng cái chiều mình vẫn thường chán. Cảm giác an tòan ùa vào lòng. Hôm đó, tôi không phải hít thở mùi mồ hôi ngừoi nhờ công viên vắng vẻ. Đến hôm đó, tôi mới nhận ra con đường bình thường , quá quen đến độ mình thấy chán đó, ẩn chứa một tình thân.

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

"Trước mùu tựu trường"

Chưa đi tới nơi ấy mà tôi đã hồi hộp rồi. Trong đầu tôi mường tượng cảnh một studio lọai trung bình, nơi có mic và đầu thu. Có lẽ phòng thu không thuộc lọai cao cấp, vì Thư viện Khoa học tổng hợp bói đâu ra nguồn ngân sách dồi dào cho việc phục vụ không công ? Cũng không hy vọng phòng có máy lạnh. Cha ! Đã quen làm việc trong phòng có điều hòa, có lẽ tôi phải chịu khó rồi nếu muốn làm công việc thiện nguyện. Nhưng bây giờ, nguời ta ai cũng đã biết muốn giữ gìn máy móc phải cho nó được ướp lạnh nên có lẽ tôi không nên lo quá phần này.

Tôi cũng thật tức cười, khi không thắc mắc chuyện có máy lạnh hay không ở nơi tôi sắp chia sẻ một ít thời gian của mình cho công ích. Cái tôi mơ truớc hết đúng ra phải là một hệ thống máy móc chất luợng tạm đủ  để có thể cho ra những băng đĩa âm thanh tốt.  Không biết nguời ta sẽ giao cho tôi đọc những cuốn sách nào đây. Mà dù đọc sách nào,tôi chắc sẽ rất vui. Tốt hơn là có thể đọc những sách về Phật giáo hay như Mùi hương trầm của ông Nguyễn Tường Bách. Mà không biết ở đó có đĩa sách nói về Phật giáo chưa nhỉ. Chắc khó mà có quá. Hay tôi đề nghị vói họ ?

Tức cười quá. Đi làm việc công ích mà cũng hồi hộp, nôn nao, thích thú như sắp được đi học môn gì đó. Từ trước tới nay, mỗi lần cắp sách đến lớp ngọai ngữ, quốc tế học, Đông Nam á học, Văn chương Anh v.v..., tôi đều hồi hộp, nôn nao. Lúc đó vui vì sắp nạp đuợc kiến thức. Còn bây giờ vui vì có thêm một cơ hội làm công quả.

Mà biết đâu, nhờ đọc nhiều sách , tôi sẽ học được thêm những điều gì đó. Vái Trời họ đưa cho tôi những cuốn sách hay. Lỡ là sách tôi không thích ? Ủa mà sao tôi suy nghĩ vẩn vơ, đóan già đóan non về những điều chưa tới chi vậy. Cứ như tưởng tượng trước về một món ăn ngon trước khi chính thức giáp mặt và ... xáp lá cà. Cho dù, theo kinh nghiệm của tôi, 90% những việc dĩen ra trong thực tế không giống những gì bạn tưởng.

Làm con nguời, đối với tôi, thú nhất là khi có thể đóng góp một điều gì đó cho tha nhân. Một điều gì đó mà khi làm nó, ta không phải chà đạp lên ai . Nó có tính lý tuởng. Nó không làm giàu cho túi tiền của ta nhưng rất ư là làm giàu cho tâm hồn. Tôi biết tôi hợp với nó biết bao.