Trang

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

XUÂN - PHÚC

Không thấy gió Xuân vờn trên má em sao?
Một nụ hoa báo trước mùa rực rỡ.
Xuân sẽ qua, Hđến, Thu lại tàn
Tôi sẽ gửi em bức ảnh đã hóa màu đen trắng.

Có dòng thời gian theo lẽ cứ tuần hoàn
Có những khoảnh khắc không thể  nào tìm lại



Con người lẻ loi khóc mãi suốt trên đường
Sức mạnh lớn nhất nằm ở tình yêu thương.

Có cây cao cao chở che mầm hoa nh
Có những nợ duyên không phi tại tình c
Mặt người sẽ phai như những mùa hoa cũ
Mong con sẽ mĩm cười
      khi nhớ ngày
             ta  múa hát bên nhau.

  
           

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

HỌC VÀ HÀNH



Hôm trước biết có người định chơi xấu mình một cú, vậy mà  lòng chẳng thấy buồn. Cũng chẳng giận, chẳng thèm phiền não. Mình chỉ nghĩ “Ồ, vụ này chẳng lạ.”, thấy tỉnh rụi như một người đứng ở xa xa nhìn lại. Nhân vụ này lại còn thấy mình hên, vì mấy tháng trước khi không mình đã làm một chuyện cứ y như lường trước chuyện sắp xảy ra để tự bảo vệ mình. Do đó, mình tiếp tục khuyên nhủ mình “cứ tiếp tục ở hiền để gặp lành”.

Phải ở hiền thôi, vì có vô số chuyện trên đời không tuân theo một lô gich nào. Không nhất thiết là phải chọc ai đó mới bị người ta ghét  hay phải ra đường thì mới bị xe “hun”. Nếu mình tích cực gieo điều thiện thì “những gì thuộc về  thiện” sẽ bao bọc lấy mình, che chở mình. Mình tin có  định luật sức hút. Thiện hút giới thiện. Ác hút quỉ ma.

Mình không phủ nhận quá trình thiện hóa cái tâm không phải ngày một ngày hai mà có được. Điều đó còn tùy vào xuất phát điểm của từng người , môi trường lớn khôn và sự tinh tấn của mỗi bản thân.  . Mình may mắn có nhiều người bạn mà mình ngưỡng mộ vể mặt đạo đức. Không kể người mẹ vĩ đại của mình, đầu tiên phải nói là một cô bạn  có một đức hy sinh tới độ mình đã có thời gọi cô ấy là “petite maman”. Nếu cô ấy biết con đường mình đi hôm nay chính là học theo cô ấy, không biết cô ấy có xúc động không ? :-) Trong số chị và bạn quanh mình hiện nay có không ít tấm gương về sự xả thân. Đó là những người dám đứng ra bảo vệ người khác, chịu khó chịu thương vì người khác. Điều cao quý là họ thực hiện mọi việc trong lặng lẽ, đôi khi nếu mình không tinh ý cũng sẽ chẳng nhận ra !

Mùa Xuân đang đến, như mọi năm, mình đi làm từ thiện. Vể việc này, mình cũng lại có may mắn là "có một đồng bọn rất chăm làm chuyện này". Một chị bạn biết nghìn lẻ một địa chỉ và một em bạn chẳng nề hà chuyện "gánh" cả bọn tụi mình trên con chiến mã bốn bánh vượt mọi đường trường. Trong nhóm mình về sau lại được hân hạnh thu nạp một anh bạn hào hiệp. Một người bạn mang chứng bệnh nan y trong người mà sau này mình  sẽ còn nhớ tới anh rất lâu. 

Bọn mình gặp hên. Trong chuyến thăm Trại người già ở Thạnh Lộc (nơi nuôi người già, người bại não, bại liệt v.v...) vừa qua, tụi mình mà ngồi rị mọ xếp hết quà bánh sữa nước v.v.. vào từng túi cho hơn 300 người chắc  tới chiều mới xong. Tụi mình quá sức gặp hên vì hôm đó, ở đó, có một đoàn sinh viên trường Đại học Khoa học tự nhiên đi làm thiện nguyện. Các em ấy đã phụ tụi mình xếp quà và tiên phong luôn mảng khuân vác. Vài em thanh niên mặc áo mùa hè Xanh cũng vào phụ. Trong những chuyện như vầy luôn luôn sẽ có sự giúp đỡ.







Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

BÁT NHÃ TÂM KINH


Chánh văn: Quán Tự-Tại Bồ-Tát hành thâm Bát-Nhã Ba-La-Mật-Ða thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách
Dịch: Bồ-Tát Quán Tự Tại khi hành sâu trí tuệ Bát-Nhã cứu kính, soi thấy năm uẩn đều không, qua tất cả khổ ách

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

MÁU LẠNH

Hôm nay, tôi đi xem The Impossible (Thảm họa sóng thần) ngoài rap. Phim  dựng theo chuyệ.n có thật của một gia đình sóng sót qua trận sóng thần đã ập vào Phuket ngay sau Noel 2004. Trong trận sóng thần năm đó, ở Phuket, đa phần người chết là du khách nước ngoài, những người đã vượt đường xa tìm đến bãi biển du lịch xinh đẹp này mong có được một kỳ nghỉ giáng sinh tuyệt với. Họ đã trải qua một đêm Noel đáng nhớ với cảnh lồng đèn thắp nến được mỗi gia đình thả tung lên trời...Họ thức dậy vào sáng hôm sau, mở tung đống quà rồi chạy tràn ra biển trước khi Cái Chết ập vào.

Tôi biết những cảnh tượng ở Phuket ngày đó còn khủng khiếp gấp trăm, gấp ngàn, gấp vạn lần những gì đạo diễn dựng lại trong phim. Mặc dù thế, đây là phim về thảm họa gần sự chân thực nhất tôi từng xem. Khi nước ập vào, trên nền phim không còn âm thanh gì ngoài tiếng nước ùng ục, như thể chính khán giả đang bị nhấn chìm trong nước. Tôi thắt lòng khi thấy nước biển quật tơi bời  hai mẹ con trong phim. Biển cả muốn tách rời họ nhưng nhờ vào ý chí kiên cường, cả hai cuối cùng đã có thể nắm lấy tay nhau.Từng phân đoạn miêu tả tỉ mỉ những gương mặt thất thần,  không khí hỗn loạn, tang thương, những người bị nội thương nặng sống cận kề cái chết vì thiếu thuốc men, những xe chở xác người .... 

Và trong lúc tôi đắm chìm với những cảnh ngộ buồn đau, sau lưng tôi có hai kẻ cứ cười khúc khích ngay ở những phân đoạn cảm động nhất. Khi ông lão Thái Lan phải chọn biện pháp kéo lê người mẹ từ đống đổ nát ra ngoài dù vết thương lớn ở chân bị ma sát khiến cô đau muốn ngất, ông lão đã nói vài câu tiếng Thái. Lập tức, hai kẻ sau lưng cải biên ngay câu đó sang tiếng Việt với nội dung cười cợt. Lúc phim chiếu sang cảnh người chồng và hai đứa con út còn sống đang nán lại resort để tìm vợ và đứa con cả, hai kẻ sau lưng dè bỉu "Xạo, xạo kìa (làm gì mà may mắn tới độ có thể sống sót cả nhà như vậy !)"

Tôi quay lại để nhìn cho rõ mặt họ : một cô mang kiếng tuổi  trên dưới 30 là kẻ nói nhiều nhất,  và  nói to. Người bạn đi cùng  cũng trạc tuổi .Biết tôi tỏ vẻ khó chịu, cả hai im được chừng mươi phút rồi lại tiếp tục bình phẩm xen lẫn cười nhạo.

Không chỉ có họ. Thỉnh thoảng, tiếng cười nổi ran nơi này nơi kia.

Một bộ phim làm trĩu lòng người xem như vậy. Sao người ta có thể cười ?

 Chỉ mới có  một nhúm vài chục người ngồi trong một rạp nhỏ, tôi  đã nghe ra không ít kẻ máu lạnh. 






Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Chú Dược Sư

Bài chú này cũng rất hay : Chú Dược Sư.  Tôi giới thiệu clip lấy từ youtube trên này. Hôm nào rảnh, tôi sẽ viết thêm một chút. 



Tôi có một mong muốn nh là trở thành người hát pháp âm bên cạnh nhiều cái "trở thành" khác. Nếu như việc này làm tăng trưởng lợi ích cho chúng sinh. Ở Tây Tạng có một ni cô hát rất hay. Giọng cô cực thanh thoát. Nghe những bài pháp âm cô hát, tôi luôn thấy lòng mình rất đổi nhẹ nhàng.

Không biết bài này có phải do cô trình bày ?

Chú Dược Sư (Chú Dược Sư Phật hay còn gọi là Dược Sư Quán Đảnh Chơn Ngôn):

Tiếng Phạn:

namo bhagavate bhaiṣajya-guru-vaiḍūrya-prabhā-rājāya tathāgatāya arhate samyak-saṃbuddhāya tadyathā oṃ bhaiṣajye bhaiṣajye bhaiṣajya-samudgate svāhā.

Cách Phát Âm trì "Chú Dược Sư" theo tiếng Phạn:

Nam mô ba ga va tê, bai xa tra gu ru vai đu ri da, pờ ra ba ra tra da ta tha ga ta da a ra ha tê xam dác xam bút đa da, ta đi da tha, ôm bai xa trê bai xa trê bai xa tra xam mút ga tê xoa ha.

Âm Hán:

Nam mô bạt già phạt đế, bệ sát xả, lụ rô bệ lưu ly, bát lặt bà, hắt ra xà dã, đát tha yết đa da, a ra hắt đế, tam miệu tam bột đà da. Ðát điệt tha. Án, bệ sát thệ, bệ sát thệ, bệ sát xã, tam một yết đế tóa ha.

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

CHÚ ĐẠI BI

Nếu bạn là người theo đạo Phật và bạn thuộc lòng bài Chú Đại Bi, tôi mời bạn nghe bài Chú được xướng dưới dạng nhạc âm này. Tôi hy vọng khi nhẫm theo bài chú bạn thuộc, bạn sẽ thấy rất thú vị.

Còn nếu bạn không phải Phật tử - Phật tđã quy y hay "Phật tử tự phong" -  và chưa từng nghe qua Chú Đại Bi, tôi mời bạn bấm vào link dưới đây đthư gin và tĩnh lặng tâm hồn một chút. 

Bản Chú đại bi này có cách xướng khác với bài Chú Đại Bi tôi từng giới thiệu trước đây, cũng trên trang tranlamtuyen.blogspot.com này.  Cách xướng này nghe chân phương hơn do nhạc nền đơn giản, chỉ là những âm thanh ri đều, lăn tăn như sóng nước. Còn nhạc nền của bài phối trước đây nghe rất hùng tráng. Mỗi cách đều có cái hay riêng

Thú thật, tôi không chuộng cách tụng kinh  lâu nay quen dùng trong các chùa của ta. Có lẽ do ảnh hưởng từ nền âm nhạc bản địa mà cách tụng kinh trong các chùa VN nghe quá sức sầu thảm. Trong khi đạo Phật là đạo nâng đỡ tâm hồn con người một cách hiệu quả tuyệt đối. Tôi nghe nói trong một số chùa hiện giđang dần sửa đổi cách tụng. Tôi thấy vậy hay hơn.

Tôi đã nhiều lời. Mời các bạn cùng thưởng thức :





Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

NGƯỜI CHỌN NGHỀ, NGHỀ CHỌN NGƯỜI ?

Bây giờ tôi mới hiểu mỗi con người từ khi sinh ra một cách vô thức đã tđộng "đi tìm" những công việc phù hợp với bản thân trên  bước đường tương lai. Phạm vi hoạt động nghề nghiệp của mỗi con người thật ra chỉ có thể loanh quanh trong một khuôn khổ nào đó. Người nghệ sĩ tính không thể chuyên chú kinh doanh, và ngược lại. Nên tôi nghi ngờ những  nhà buôn bán giỏi khoe mình cũng có thể làm thơ hay, sáng tác nhạc giỏi,  hoặc mt kẻ quá sức lãng mạn, mơ mộng bỗng có thể trở thành đại gia mà không phải trả giá bằng nim vui sống của mình.

Mới đây, tôi thử thâm nhập vào đời sống của một người hoạt động kinh doanh bán lẻ. Trước đó, hình dung của tôi về công việc đó khá đơn giản. Một ngày làm việc có lẽ chgm nhập/ xuất hàng, điều động nhân viên, hạch toán sổ sách, đếm tiền, nộp tiền. Nhưng khi bắt tay vào việc, tôi mới thấy thực tế chi li và phức tạp hơn nhiều . Việc nhập/xuất hàng, điều động, hạch toán, thu-giao tiền luôn ẩn chứa  nguy cơ tiềm ẩn và rủi ro phát sinh. Bên cạnh đó, đây cũng không phải một công việc luôn được
ngồi mát trong  phòng máy lạnh như thư ký nhà cao tầng hay phóng viên  Tuổi Trẻ . :-) Nhưng điều ngặt nghèo nhất là người quản lý dị ứng ba lơn, ngại vui cười nên không thể xua bớt cái nóng bức Sài Gòn. Mới một ngày trôi qua, tôi đã thấy lê thê hơn  thế kỷ.



Nhưng  người bạn làm chung không hề thấy đó làm phiền. Bao nhiêu năm trôi qua, bạn theo đuổi công việc  một cách tích cực, nhẫn nại và đã  tích lũy tài sản đáng k. Bạn cho biết :”Ngay từ hồi còn học cấp 2, tôi đã biết thức dậy lúc sáng sớm để giao hàng trước cổng trường. Tan học về, tôi ghé lại lấy tiền”.  Nếu tôi thấy chán với công việc ấy, với bạn là không. Bạn có động lực phấn đấu. Tôi nghĩ, có lẽ đó là mấu chốt của những đại gia kinh doanh thành công. Động lực phấn đấu và niềm vui lớn nhất của họ là tiền.

Còn tôi , tôi cũng thích tiền (có lẽ nhiều người đều thích).  Nhưng tôi cũng cần cả sự bay bổng , ước mơ lãng mạn, và những con chữ.  Khốn thay, những cái tôi cần hình như rất ít ăn nhập với những điều kiện cần để trở thành một đại gia kinh doanh ! 



Có lẽ mỗi một con người khi sinh ra đã được mặc định phải loanh quanh theo đuổi  những nghê nào đó. Có người thích làm giàu nhờ buôn bán. Người thích chữ, thích lãng mạn, bay bổng, thậm chí viễn vông trên những trang giáy, phím đàn hay sân khấu.  

Được làm công việc mình yêu thích và sống được nhđó là một hạnh phúc. Tôi nay thấm thía ý nghĩa  này. Một ngưi yêu sáng tác sẽ thế nào nếu phải suốt đời đứng sau quày bán hàng ? Ngày xưa, tôi khuyến khích một bà chị dâu cựu họa sĩ thiết kế  tập viết báo đtiếp tục niềm vui sáng tạo sau khi chị qua Mđịnh cư và không còn có thể theo đuổi nghcũ của mình. Nhưng nay, tôi đang khuyến dđứa cháu có gene vvời từ bước mơ của mình để chuyển qua học nurse theo lời khuyên của những người dì làm nurse ở Mỹ. Lý do dì tôi đưa ra là nhằm đảm bảo đứa nhỏ không bị thất nghiệp trong tương lai.  Liu tôi đã làm phải ?