Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010
Nước Pháp - Back to the Past - Retour au Passé
Từ khi trở lại VN đến giờ, trừ vài ba bài báo khai thác chuyến đi này, tôi chưa bao giờ lưu lại hình ảnh của mình ở Pháp hay Bỉ. Bây giờ nhận thấy ký ức của mình đang phai mờ dần dần, hình ảnh đã chụp cũng rơi rụng bớt ở đâu không biết, tôi quyết định kể lại chuyện cũ để lỡ sau này có già nua, đảng trí rồi cũng còn có cái để ôn. Mà chuyến đi đó quả rất quí giá đối với tôi, vì sao lại không ghi ra đây ?
Tôi sẽ đăng tãi hình theo trình tự tương đối của thời gian.
Ảnh trên là một ga xếp nằm giữa Bruxelles (Bỉ) và Lille (Pháp). Từ Bỉ trở về Lille cho kịp ngày học vào hôm sau, tôi phải đổi tàu mấy bận, có khi đi TGV, có lúc phải sang tàu thường. Ga xếp này là nơi tôi đón một chuyến tàu thuờng để trở về Lille. Ngồi trên tàu, tôi cứ là lắc lư suốt mấy tiếng đồng hồ chứ không đụoc cảm giác êm như đứng yên một chỗ như khi đi tàu cao tốc. Giá tàu thường rẻ hơn nhiều, và chuyến tôi đi rất vắng : cả toa chỉ có tôi và một đôi nam nữ.
Như bạn thấy đó, ga nhỏ vắng vẻ quạnh hiu dường nào. Ra đi từ một Sài Gòn tất bật, xô bồ,tôi bị vẻ đẹp của sự vắng vẻ làm cho đứng tim.
Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010
PHIẾM ĐÀM NHÂN NGÀY LÃNG DU CÔNG VIÊN
Sau vài tháng đầu “đi theo luồng” , bỗng dưng tôi chán khi cứ phải nhìn thấy ót anh A. Tôi cũng lại không thích hít thở quá nhiều khí carbon của người khác , khi mà tứ phía quanh tôi có đến hàng chục người đang chen vai thích cánh buớc đi . Tất nhiên, công viên là một lá phổi lọc khí có hạng , nhưng tôi thích một bầu không khí trong lành tòan vẹn, không mùi mồ hôi người . Vì vậy, sau khi “bứơc đi theo luồng” được vài tháng, tôi chuyển hướng, không chăm chăm đi trên cái vòng to nhất nằm ngòai cùng , mà đi ngang, rẽ tắt. Tôi gia nhập vào đòan người ở điểm xuất phát nhưng khi nhìn thấy ngã ba đầu tiên, tôi chào tạm biệt họ để rẽ vào. Tôi đi thẳng tới trước, thấy một con đường nhỏ khác lại quẹo ngang. Có khi tôi nhập lại với đòan người một đọan ngắn. Nhưng lại nghe mùi mồ hôi chua nồng nên tôi cấp tốc tạm biệt họ lần nữa.
Có khi tôi đi vào khu vực giữa công viên , tự thưởng mình vài cú vòng quanh hồ sen. Nếu trời còn sáng , tôi móc điện thọai chụp hình những đóa cực đẹp. Tôi vượt qua một gò đồi để hạ cánh an tòan bờ bên kia. Khu vực giữa công viên có nhiều cụm kỳ hoa dị thảo, sao tôi lại không tận hưởng cho tâm hồn thăng hoa ? Ít người mồ hôi mồ kê hùng hục nơi đó nên lỗ mũi tôi tha hồ phổng nở. Gần một gốc cây già nơi bầy sóc rất thích leo xuống chơi đùa, tôi dừng lại múa vài đường Thái cực.
Đi công viên theo một chiều đã định , đến một lúc nào đó ta sẽ không còn thấy hàng cây mình đang đi ngang chắc khỏe , to rộng và xanh đến đáng ngạc nhiên như ngày đầu ta mới đến đó. Trong trí ta chỉ còn vang lên những từ ngắn gọn theo nhịp chân bước “ (chỗ này) cây nhiều, (đi ngang) dãy xe màu xanh dùng để chở rác (cũng may không có rác), quẹo, bờ xi măng, quán nước…”. Ta lặng lẽ xướng lên từng cụm từ , vì chúng là những cột mốc nhắc nhớ ta đã đi được bao xa. Những từ đó cứ vang lên theo trật tự đã định,lập đi lập lại một cách buồn chán.
Sau khi đi bộ trong công viên được vài tháng, cảm thấy con đường mình đi đã quá nhàm, tôi biến tấu bằng cách đi ngược luồng. Lập tức, tôi không còn nhìn thấy ót của hàng chục người đi trước nữa , thay vào đó hàng trăm khuôn mặt rõ mồn một ồ ạt kéo tới và sượt ngang mặt mình ! Tôi chỉ cần đừng nhìn chăm chú là thóat khỏi cảm giác chóng mặt trên. Đi ngược chiều, tôi phát hiện mình có không ít người quen. Họ nhận ra tôi và chúng tôi dừng lại, kêu to "Khỏe không em (anh) ?" một cách vui vẻ. Niềm vui này hầu như tôi không được tận hưởng khi cứ bám theo ót anh A ở bờ đông trong khi người quen tôi còn ở tận bờ tây. Chỉ có điều, đi ngược chiều nên tôi phải thật khéo léo, phải biết “kéo thắng” kịp lúc và giữ khỏang cách an tòan với đám đông.
Đó là lúc công viên đông người. Có lần, tôi vào đó khi đòan nguời chưa đến. Công viên chỉ có dăm ba kẻ nắm tay nhau dạo quanh. Tôi thử đi ngược chiều và tức khắc cảm giác con đường quá sức quen thuộc của mình bỗng mang vẻ hòan tòan xa lạ. Không có đòan nguời che bớt cảnh vật, tôi nhìn ra lề trái đã biến thành lề phải , đằng trước trở thành phía sau, cảnh vật đảo ngược lộ ra bề mặt tôi chưa bao giờ thấy. Đi được vài bước, bỗng dưng tôi sợ. Vì sao con đường bình thường thấy quen trong phút chốc biến thành xa lạ ? Giống như một người thân thiết của ta bỗng một ngày biến đổi từ gương mặt đến hình dáng , một cách hòan tòan.
Tôi dừng lại, rồi chầm chậm, quay người để đi đúng cái chiều mình vẫn thường chán. Cảm giác an tòan ùa vào lòng. Hôm đó, tôi không phải hít thở mùi mồ hôi ngừoi nhờ công viên vắng vẻ. Đến hôm đó, tôi mới nhận ra con đường bình thường , quá quen đến độ mình thấy chán đó, ẩn chứa một tình thân.
Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010
"Trước mùu tựu trường"
Tôi cũng thật tức cười, khi không thắc mắc chuyện có máy lạnh hay không ở nơi tôi sắp chia sẻ một ít thời gian của mình cho công ích. Cái tôi mơ truớc hết đúng ra phải là một hệ thống máy móc chất luợng tạm đủ để có thể cho ra những băng đĩa âm thanh tốt. Không biết nguời ta sẽ giao cho tôi đọc những cuốn sách nào đây. Mà dù đọc sách nào,tôi chắc sẽ rất vui. Tốt hơn là có thể đọc những sách về Phật giáo hay như Mùi hương trầm của ông Nguyễn Tường Bách. Mà không biết ở đó có đĩa sách nói về Phật giáo chưa nhỉ. Chắc khó mà có quá. Hay tôi đề nghị vói họ ?
Tức cười quá. Đi làm việc công ích mà cũng hồi hộp, nôn nao, thích thú như sắp được đi học môn gì đó. Từ trước tới nay, mỗi lần cắp sách đến lớp ngọai ngữ, quốc tế học, Đông Nam á học, Văn chương Anh v.v..., tôi đều hồi hộp, nôn nao. Lúc đó vui vì sắp nạp đuợc kiến thức. Còn bây giờ vui vì có thêm một cơ hội làm công quả.
Mà biết đâu, nhờ đọc nhiều sách , tôi sẽ học được thêm những điều gì đó. Vái Trời họ đưa cho tôi những cuốn sách hay. Lỡ là sách tôi không thích ? Ủa mà sao tôi suy nghĩ vẩn vơ, đóan già đóan non về những điều chưa tới chi vậy. Cứ như tưởng tượng trước về một món ăn ngon trước khi chính thức giáp mặt và ... xáp lá cà. Cho dù, theo kinh nghiệm của tôi, 90% những việc dĩen ra trong thực tế không giống những gì bạn tưởng.
Làm con nguời, đối với tôi, thú nhất là khi có thể đóng góp một điều gì đó cho tha nhân. Một điều gì đó mà khi làm nó, ta không phải chà đạp lên ai . Nó có tính lý tuởng. Nó không làm giàu cho túi tiền của ta nhưng rất ư là làm giàu cho tâm hồn. Tôi biết tôi hợp với nó biết bao.
Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010
Đi quán đảnh Ngọc Xá lợi Phật
Chúng tôi hẹn nhau ở vòng quay Hàng Xanh để thuận tiện cho cô . Trên đường quốc lộ, giữa những đọan kẹt xe cứng ngắc vì phía trước có tai nạn giao thông, cô sực nhớ ra mình quên mang theo thư mời nên phải gọi điện về hỏi mẹ cô sơ đồ đường đi ghi trên thiệp. Từ đó, tôi nghe ra một cái tên "Ngãi Giao".
"Đến Ngãi Giao thì quẹo trái nhe con !" - mẹ cô nói vậy. Đường nắng lóa và bụi kinh khủng, tôi nhìn những biển hiệu có lối viết ngô nghê hai bên đường, đọc lên để cùng tức cười, chẳng hạn nơi nọ trương bảng hiệu "Quầy bán thuốc cho người" thay vì chỉ nên ghi đơn giản "Nhà thuốc tây". Đó cũng là một cách giúp chúng tôi tán chuyện rồi cười hihi cho qua con đường chưa biết khi nào mới tới điểm dừng. Xe đang chạy bon bon, cô thì mải mê nói chuyện với tôi, bỗng dưng tôi nghe cô buột miệng "Ý ! Ngãi Giao !", liền đó, cô cũng lập tức ngoặt tay lái vào một ngả rẻ bên trái. Theo lời cô, "giống như có ai đó phát vào vai mình một cái" nên khi mồm miệng đang huyên thuyên và xe đang chạy bon bon trên con đường nắng chói, cô khi không lại ngó lên trời để nhận ra một tấm biển nhỏ đề chữ "Ngãi Giao". Thật sự đó không phải là một tấm biển nằm ở vị trí dễ đập vào mắt người đi đường, vì khi cô đang quẹo, tôi đã dáo dác kiếm tìm, miệng hỏi "Đâu ? Đâu?" mà cũng chẳng thấy nó ở đâu.
Đó đã là một việc có thể cho là "lạ". Chuyện lạ thứ hai là đọan đường từ quốc lộ vào tới chùa rất xa. Ở quảng đầu tiên, chúng tôi còn nhìn thấy cờ ngũ sắc treo rải rác như để dẫn đuờng khách hành hương, nhưng vào đến quảng giữa thì chẳng còn lá nào vì nơi này đang ưu tiên cho Đại hội Đảng. Chúng tôi cứ "nhắm mắt nhắm mũi" chạy miết mà không biết mình đi đúng hướng hay không. Hỏi thăm một số trai tráng trên đường thì chẳng ai biết chùa ấy ở đâu, do người trẻ thời nay hiếm khi nào đi chùa, mà lại nhằm ngừoi trẻ từ nơi xa đến lập nghiệp chưa lâu thì lại càng vô vọng. Ở thời điểm đó, cô bạn tôi nhìn thấy vạch xăng đã lấn vào trong chữ E (Empty) do buổi sáng cô đã định đổ xăng dọc đường nhưng lo đối phó với những đọan kẹt xe mà quên mất. Tôi hỏi một câu rất "khùng" :"Nếu hết xăng thì sao ?". "Thì mình phải đứng lại chứ sao ?" - cô cười, rồi vái " Lạy Trời, lạy Phật cho con gặp đuợc một cây xăng !". Bạn có tin không ? Giữa chốn tuởng như đìu hiu hút gió đó tức thì hiện ra một cây xăng. Vừa điều khiển xe tiếp cận trạm xăng, cô bạn tôi nói tiếp " Vái cho có xăng A 95, à mà thôi con đòi hỏi quá, xăng A 92 cũng đuợc rồi !". Bạn biết gì không ? Dòng chữ "A 95" từ từ hiện ra ngay trước mũi chúng tôi !
Vợ Chồng Beckham Quy Ngưỡng Phật Giáo
Quảng Hiền dịch
Cặp vợ chồng sống tại Los Angeles với ba con trai – được tường thuật là “quy ngưỡng” tôn giáo vi diệu này và đang đọc kinh Phật mỗi sáng để giúp họ đối phó với lối sống cuồng nhiệt của mình.
Nguồn thông tin cho biết: “Victoria đã hòan toàn trở thành một cư dân Cali! David đeo chuỗi hạt để cầu xin sức khỏe, thịnh vượng và thành tích trên cổ tay. David bắt đầu theo đuổi các lớp yoga sau khi anh bị chấn thương đầu gối, và sau đó một đồng đội của anh đã đề nghị anh đọc kinh Phật để làm dịu tâm thức của mình.”
Hiện nay David và Victoria đọc một đọan kinh Phật ngắn năm phút mỗi khi thức dậy: “Cúi đầu đảnh lễ đấng Thế Tôn, Ngài là bậc đáng cúng dường, là bậc giác ngộ chân chính tối thượng, là người có đầy đủ giới hạnh…” để khởi đầu cho một ngày mới.
Ngôi sao của ban nhạc đã rã Spice Girl – Victoria – 34 tuổi, theo tường thuật là đã đưa ăn chay vào kế hoạch ăn kiêng của mình.
Nguồn tin cũng đưa thêm thông tin của tờ báo Anh - Look Magazin - rằng: "David and Victoria đang thực sự trở thành những người ăn chay lành mạnh. Victoria thường mua cà phê espresso với sữa đậu nành tại Urth Caffe, một quán cà phê bán thức ăn không chứa các chất hóa học nhân tạo gần tiệm sách Cây Bồ Đề Victoria, nơi đây cô thường mua các cuốn sách tự giúp mình tu tập trị giá hàng trăm đô la."
Tường thuật cũng cho biết cặp vợ chồng ngôi sao này cũng đã thuê một chuyên gia về phong thủy người Trung Quốc để bày biện lại căn hộ để đảm bảo rằng ngôi biệt thự của họ đã được sắp đặt đúng theo phong thủy.
Nguồn tin tiết lộ: “ Họ đã thuê các chuyên gia phong thủy Trung Quốc đến sắp xếp lại nhà của họ, hy vọng rằng sẽ giúp David may mắn hơn trong sự nghiệp bóng đá của anh và giúp cho họ có cơ hội có thêm con”.
Họ đã trở thành cặp vợ chồng hippy quyền lực tột bực.
(theo Hoa Linh Thoại)
BECKHAMS TURN TO BUDDHISM
The couple - who live in Los Angeles with their three sons - have reportedly "embraced" the mystical religion and are now chanting every morning in a bid to help them deal with their hectic lifestyles.
A source said: "David and Victoria have gone completely Californian! David has begun wearing health, prosperity and performance beads around his wrist. He has started yoga and stretching classes after a knee injury, and then a teammate suggested Buddhist chanting to soothe his mind.
"Now he and Victoria do a short five-minute chant when they wake up to start the day off on the right foot, repeating, 'Homage to the blessed one, the worthy one, the rightly self-awakened one.' "
Former Spice Girls star Victoria, 34, has also reportedly incorporated holistic eating into her diet plan.
The source added to Britain's Look magazine: "David and Victoria are really getting into the whole holistic, healthy vibe too. Victoria often picks up a soya latte at an organic cafe called Urth Caffe, which is next to The Bodhi Tree bookstore, where she bought hundreds of dollars' worth of self-help books."
The pair have are even said to have employed a Feng Shui expert to ensure their mansion is appropriately arranged.
The source revealed: "They have had Chinese Feng Shui experts come in to rearrange their home, hop[ing] it will improve David's luck on the soccer pitch and their chances of conceiving. They have turned into the ultimate hippy power couple!"
Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010
Sống trong thế giới không rác
| Thu nhặt lon ở Kamikatsu - Ảnh: Gaia |
Không có công nhân vệ sinh |
(Theo BBC, Kansai.gr.jp-lục lại một bài cũ rích trên Tuổi Trẻ)
Sống giản đơn
“Bí quyết của hạnh phúc không phải là sở hữu thật nhiều mà là giảm thiểu nhu cầu và sự ham muốn” - Ảnh: T.T.D.
|