Trang

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

Série sưu tập đồ cũ 2

Ồ không ngờ tôi lại tìm ra thêm một món đồ cổ với nội dung liên quan đến mái nhà nơi tôi đã lớn lên - nơi tôi đã nên người,  nên cáo ;-) Món này làm ra vào tháng 7-2007. Dán nó vào đây, tôi mang tham vọng một ngày nào đó sẽ lại nổi hứng mà viết tiếp série này, sau đó gửi cho các chị yêu để các chị tùy nghi sử dụng. Có lẻ thân tôi không còn liên quan đến căn nhà "tuổi thơ" nữa, nhưng hồn tôi, nên buồn hay vui đây, trót vuớng lại đó một mảnh rồi.

Kỳ thực, nguời giúp tôi mạnh dạn hơn trong việc tỏ bày tiếng nói của mình là bạn Cam Ly và anh Lê Hòang. Tôi trân trọng mang ơn họ.

Và đây :

Kho tàng truyện dân gian Tuổi Trẻ"

Đăng ngày: 10:54 14-11-2007
 
Đây là ghi chép đầu tiên trong dự án "Kho tàng truyện dân gian trong Tuổi Trẻ" của tôi. Cầu Trời cho tôi kiên trì hoàn thành dự án này ! (Thỉnh thoảng, tôi sẽ viết, và tôi gửi xen kẽ trong các entry của mình. Bao giờ tích góp được kha khá, tôi sẽ dựng cho chúng một căn nhà riêng. )

Chị Kim Phi trong lần dự Đại hội cổ đông TK 21 gần nhất đã ngồi cạnh tôi. Cứ mỗi lần hai người thân yêu cũ gặp lại thì có rất nhiều chuyện để nói. Lần đó, nhân anh Đỗ Gia Khởi đứng dậy phát biểu trong đại hội và nhỏ Phương Thảo ngồi sau hỏi "Anh đó là ai vậy chị ?", chị Phi đã kể lại một chuyện "tếu lâm Tuổi Trẻ" giữa anh Khởi và anh Ba Lãng :

- Anh Ba Lãng và anh Khởi cá cược với nhau : ai chạy xe đạp từ Tuổi Trẻ (trụ sở xưa) đến cầu Hóa An đúng với hoặc trước số giờ (ngắn nhất) mà mình nêu ra sẽ thắng. Bởi anh Khởi là người Biên Hòa và anh hay khoe "Mỗi ngày tôi chạy xe đạp từ cơ quan về cầu Hóa An mất 1g 30 phút" nên mới có cuộc cá cược này.

Anh Ba Lãng nói : "Ông chạy quá chậm. Tôi có thể đạp xe từ cơ quan về cầu Hóa An trong vòng 1 g 15 phút". Cả hai anh đồng ý "bắt độ" với nhau.

 Anh Ba Lãng đi xe đạp mini. Anh đã gò lưng mướt mồ hôi đạp chiếc mini ấy từ trụ sở cũ của cơ quan đến cầu Hóa An trong vòng đúng 1g 15 phút. Nhưng đến lúc xuống dốc cầu, do quá mệt, anh Ba Lãng và chiếc xe của anh lộn vòng lông lốc. Tới lúc dựng xe và lồm cồm ngồi dậy được thì đã quá giờ.

Nhỏ Phương Thảo ngồi sau hỏi : "Chuyện THIỆT đó hả chị ?". Chị Phi : "Chuyện thiệt !".

Tôi ghi lại đây để chuẩn bị cho dự án mà mình ấp ủ. Hôm trước bàn với chị Thọ, tôi đã nói phải hành động nhanh vì thấy các anh chị lớp bệnh lớp ra đi, những người còn khỏe mạnh thì trong trí nhớ cũng phai nhạt dần những câu chuyện thuộc về "kho tàng truyện dân gian của Tuổi Trẻ". Nhớ hồi xưa lúc mới vào đây, ngày nào tôi cũng được cười no nê nhờ "uống" những dòng sữa chuyện tình người như thế này. Hôm đi dự Đại hội Cổ đông, chị Phi và tôi sau khi nhắc lại chuyện anh Khởi - anh Ba đã nhìn nhau ngậm ngùi :"Càng lúc, mình càng quên nhiều !".

Vài tháng sau ngày tôi và chị Phi thân yêu "tám" cùng nhau, tôi chưng hửng đọc thông báo dán trong thang máy : Anh Đỗ Gia Khởi (tự Chín Cưng), cựu cán bộ Tuổi Trẻ, Cty thế kỷ 21 .... đã qua đời ngày ....

Série sưu tập đồ cũ 1

Tôi thật là một kẻ cẩu thả. Tôi chế biến món ăn rồi trây trét tùm lum. Hihi. Nói cho có vẻ ghê, chứ tôi muốn nói "Tôi tạo tác đồ nghệ thuật rồi vứt chúng lung tung do thiếu tự tin". Tôi vứt lung tung, nay ở blog này, mốt ở blog nọ. Trong mỗi blog lại còn hơn 2/3 entry được nhốt rất là kỹ nữa chứ , cũng vì cái sự không tự tin ấy.

Tôi là một kẻ đi tự chữa bệnh suốt đời, trong đó có căn bệnh nhút nhát trầm kha, nên nay quyết định nhặt nhạnh đồ cũ vứt lung tung về và dành cho nó một vị trí trang trọng chẳng kém cạnh các em sinh sau đẻ muộn. Vì mới nhặt về nên đồ cũ được đưa ra ở chỗ gần nhất, nhưng xin biết cho, "người" đã có tuổi lắm rồi !

Hồi ấy, chị Thủy Cúc, tên trong giấy khai sinh là HT, người rất tâm huyết với sự nghiệp Tuổi Trẻ có ý định đặt hàng các cựu CBNV viết những câu chuyện đã làm nên TT. Tôi, một kẻ ham vui, lại đặc biệt ưa thích những chuyện  "ngòai luồng", nhìn thóang qua thì nhiều tính hài huớc, ít tính nghiêm túc,nhưng nhìn đăm đăm sẽ thấy trong đó chứa chẳng ít ý nghĩa nhân văn. Có điều tôi mau nản chí nên bây giờ lục kho đồ cũ mới thấy những mẩu chuyện mình sưu tầm rất hẻo. Phần lớn những gì nằm trong trí nhớ đã cùn theo trí nhớ. Ôi thôi, có lẽ trí nhớ con người là một trong số những vật vô thuờng nhất !

Vì vậy nên tôi lật đật copy-paste vào đây để lưu làm tư liệu một bộ đồ khá cổ, được viết ra trong một ngày tháng 4-2008 trong một chiều tâm trạng khá nặng nề. Bạn biết đấy, khi ngừoi buồn ép mình vui thì sẽ thế nào ? Cho ra cái gì đó vô duyên lắm, phải không ? Cái gì đó, nó là đây :

Truyện dân gian Tuổi Trẻ (ghi lại lời kể của chị Lê Thị Cúc)

Đăng ngày: 11:07 13-04-2008


 
Câu chuyện này mình lượm lặt được trong một hoàn cảnh không có gì hứng khởi. Đó là một chiều Chủ nhật mà tất cả những "nội dung" trong mình đều nhạt như nước ốc. Như mọi ngày, mặt sếp mình eo sèo. Mình chán đời và thấy kiếp sống này chẳng khác chi  kiếp bèo. Thế rồi chân đưa bèo mình tới một chỗ đông người (2 người) cốt cho đầu óc  thư giản và lòng nhẹ nhàng hơn . Được mời ăn bánh tự do, đi vòng vòng trong phòng nhìn ngắm các bộ sưu tập đồ chơi, nói chuyện đẩy đưa, bóc con heo vàng trên bàn em Ve , mà thấy đầu óc quả phấn chấn hơn chút . Canh cánh bên lòng vụ "dự án truyện Dân gian", mình  gợi ý chị LTC nhắc lại giùm cho mấy "chuyện xưa".Vì mình nhớ, cái bà chị này từng kể mình nghe một tỷ chuyện hồi mình mới chân ướt chân ráo vào TT - tức hơn 20 năm trước. (Nêu con số này lên mà thấy kiếp sống quả như bèo và bèo này đã già quá sức già.)

 Như chuyện anh Biên Hồ và anh Năm uýnh nhau chẳng hạn. Chuyện này chị Cúc  từng kể mình nghe cách đây 21 năm nhưng mình chỉ còn nhớ lờ mờ. Không có gì hết. Chỉ là chuyện hai ông đánh nhau. Một người tên Biên Hồ, một người là anh Năm- còn gọi "Năm Mini". Phàm là dân TT hồi còn thắt lưng buộc bụng, nghe hai cái tên này sẽ biết ngay đó là ai với ai. Thôi, mình làm nhiệm vụ ghi âm lời chị Cúc đây.

(Lời chị Cúc :) " Hồi đó mình mới vô làm được vài ngày. Đang ngồi họp cơ quan bỗng dưng nghe giọng anh Năm ré lên rất to. Ra là anh Biên Hồ và anh Năm uýnh nhau. Mà hình như là anh Biên Hồ uýnh trước. Mọi người phải nhào vô can. Sau đó, họp ra, anh Biên Hồ đang tiếp khách. Anh Năm từ xa đi lửng thửng tới gần anh kia với bộ dạng hiền lành, giống như "không có chuyện gì hết nữa". Nhưng khi tới sát bên, anh Năm giáng anh Biên Hồ một cú. Hai ông lại nhào vô uýnh nhau. Anh Biên Hồ vừa uýnh vừa la :"Tao uýnh, mày la như đàn bà hả ?". Lúc đó, chị Kim Hạnh  chạy từ trên lầu xuống la "Không cho ai làm việc hết hả ?".

Các anh khác sau khi tách hai người ra được rồi bèn dặn nhau "Can được rồi. Trong cơ quan chú ý, đừng cho hai cha này sáp lại gần nhau nữa nhe". Nhưng liền khi ấy ,  có người bỗng nhớ ra : "Ê ! Tụi nó ở chung nhà với nhau !". (Hai anh BH và NĐ hồi đó ở chung nhà tập thể đường ĐBP với nhau)"

Mình đã lăn ra mà haha. Nếu thi hành  nhiệm vụ viết dự án này mà cứ được cười ha hả như vầy thì cũng đáng.

Chị LTC bắt sang chuyện khác: "Hồi đó mình mới vô làm được vài ngày. Trong vài ngày đó, mình thấy toàn những chuyện gây sốc. Đầu tiên là anh Mạnh Tường (anh Mạnh Tường là một người rất giỏi ngoại ngữ, thân anh to đùng, nhưng anh không đi lại được như người bình thường mà phải chống nạng. Anh tự chế một chiếc xe dành cho người tàn tật, chạy bằng xăng hẳn hoi. Hồi đó mà có "xe chạy bằng xăng " là xịn lắm) . Tự dưng mình thấy có một ông như thế vào nói "Em kia, ra nhờ một chút coi !". Té ra là xe ổng bị trục trặc , phải nhờ người đẩy một chút mới khởi động được. Mình đẩy xe cho anh Mạnh Tường xong trở vào văn phòng chưa được bao lâu lại thấy anh Nguyễn Văn Vinh đi chân thấp chân cao vào. Sau đó tới phiên anh Ba Lãng xuất hiện (anh Ba là người cực tài nhưng chẳng may mắc bệnh khiến sự đẹp trai của anh bị ảnh hưởng nặng nề). Ảnh hỏi " Em thấy sao ?" (ý muốn nói "em thấy làm việc ở đây có được không?").

" "Buổi chiều, chị Thanh Mai gặp mình hỏi thăm xem mình có ổn không. Mình trả lời, mới vô mà đã thấy ba ông như vậy rồi, sợ quá, không biết còn ai vậy nữa không. Chị Thanh Mai bèn nói "Nhiêu đó hết rồi !".

Hết rồi. Những ngày xưa yêu dấu đã qua lâu lắm rồi. Như con tàu đã ra khỏi tầm mắt của mình, kể từ một ngày cuối năm 2004.

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

SÁNG MỒNG SÁU

Sáng mồng 6, nhân chút chuyện phải giải quyết trong Chợ Lớn, tôi đảo xe một vòng xem người Hoa đặt dấu ấn gì trong ngày được chọn là ngày lành để khai trương của năm nay.

Trên đường THĐ, tiếng trống bùng xèng nghe từ xa khiến tôi ngỡ có múa lân đằng trước. Đến chừng chạy xe ngang mới thấy trước nhà nọ, một ông thầy cúng trong chiếc áo thùng thình màu vàng đang vừa múa vừa bước tới bước lui trước một bàn hương án. Cách ông tới, lui  khiến tôi liên tưởng đến điệu hồ quảng (tạm thời quên tên) coi hồi nhỏ, diễn tả sự suy tính của đức ngài Khổng Minh trước một trận đồ. Quả là đặc thù của người Hoa vì ở địa phận của người Sài Gòn, hình như tôi chưa thấy những thầy cúng công khai họat động ngay mặt tiền đường như thế này bao giờ. 

Vòng qua đường NT, tôi lại thấy nguời ta bày bán cả một dãy phố bánh tổ,  giấy và hoa vàng bạc, nhang đèn… chắc là dành cho việc khai trương. Vốn là dân ngụ cư khu trung tâm Sài Gòn và đã lâu lắm không đi vào Chợ Lớn dịp Tết, tôi tha hồ tròn mắt trước màu sắc sặc sỡ của hàng bánh trái, giống như ở đây, người ta đang “tết” lần nữa. Dĩ nhiên, khai trương công ty không thiếu những màn múa Lân sư rồng nên một chốc sau, xe tôi băng ngang một khu vực khá kẹt xe do người dân bu xem một màn biểu diễn lân sư rồng trước mặt tiền khá hòanh tráng của một công ty.

Sực nhớ mình còn thiếu một đôi giày thể thao, tôi lại quành vào đường THĐ nhưng tiếc thay, cửa hàng quen thuộc của tôi vẫn  cửa chốt then cài. Bù lại, tôi phát hiện một hàng quán khá lạ nên vội vàng cài phanh và quyết định cho xe lên lề. Trong chiếc tủ kiếng mặt tiền, những chiếc ly đủ màu sắc xếp thành hàng vui nhộn ra phết. Trong cửa hàng, những em phục vụ trẻ măng mặt đồng phục áo đỏ tạo nên bầu không khí rất ư là Trung Hoa. Thì ra quán ấy bán rau câu với hơn một chục mùi rất vui. Tôi quyết định mua một lèo 5 ly để mang về từ từ thưởng thức : mùi hồng trà, mùi hạnh nhân, mùi flan, mùi táo, mùi caramel sữa. Em gái nhận đơn đặt hàng của tôi  nói bằng tiếng Hoa với em trai lấy hàng , nghe như “Dách muối Hồng Trà, dách muối … v.v…” ngộ ngộ tai. Tôi thấy  mình như đang đứng trong một phim Hồng Kông, quán Hồng Kông và đóng vai người mua hàng với những diễn viên Trung Quốc. Kể ra thì đúng là ham vui, nhưng nhờ ham vui như vậy mà một chuyện có thể không là gì đối vói kẻ khác cũng khiến mình tủm tĩm nhiều giờ.

Và đây là hàng ly rau câu tôi đã ruớc về. Trong vài tiếng đồng hồ sau đó, có 3 ly đã biến thành “rau câu thiên cổ” : 



Thứ Năm, 3 tháng 2, 2011

TRANH THỦY MẶC MÙA XUÂN

Vậy là  ngày mồng một đã trôi qua. Một người bạn nói rất đúng : người ta chỉ vui trong những ngày chuẩn bị Tết. Chứ qua Giao thừa rồi, kể như Tết đã xong.

Mà cũng ngộ ! Tết đã xong. Vậy sao cứ hâm nóng Tết qua từng năm ? Giống như có một nồi thịt kho, cứ hâm đi hâm lại hòai. Giống như trên Thiên Đình sống một ngày bằng hạ giới sống cả năm. Thế rồi người trên Thiên Đình cứ mang nồi thịt (!) đi hâm mỗi ngày. Họ nhìn vào nồi mà chán chết. Trong khi đó, ngùơi hạ giới lại lăng xăng ngỡ Tết là  điều gì ghê gớm lắm.

Cùng là Tết, nhưng tâm trạng mỗi người nhìn vào Tết mỗi khác. Cùng một ngùoi mà tâm trạng lúc hào hứng, lúc chán chường. Cùng một cảnh vật, hôm nay ta nhìn vào thấy thế này, ngày mai nhìn vào ta lại thấy khác.Kỳ thực, cảnh không thay đổi, chỉ có con nguời bày đặt mang vào kính hồng hay kính xám.

Còn mùa Xuân, sao lại mang vào kính xám ? Có khi chỉ vì một lời nói vu vơ nào đó, sao thấy nặng trĩu trong lòng ?Nguời nói ra chắc đã quên béng. Sao lại mang câu nói ấy hâm đi hâm lại như hâm một nồi thịt quá nhiều mỡ?

Hôm qua mới lập quyết tâm đừng ngã lòng.Hôm nay thấy quyết tâm càng rắn đanh hơn. Kỳ thực chỉ cần thả lỏng, chẳng suy nghĩ gì, cho tâm mềm như bông, ai nói gì mặc ai.

Mà tại sao không nói với nhau tòan những lời hồng ? Tại sao không nghĩ về nhau một cách giản đơn ? Mà tại sao lại phải cần lên tiếng ?


Giao thừa đã qua. Mùa Xuân lại càng qua lâu hơn. Kể cả mùa Hạ chói chang cũng sắp tàn. Những chiếc lá bắt đầu ửng vàng trên cây.Đến chừng nào lá vàng rực hết cả khu vườn, ấy là lúc cảnh vật đẹp nhất  dù chỉ tồn tại trong khỏanh khắc.


Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

NẮM TAY DỊU DÀNG

"Dì !!!" . Đứa bé gọi với giọng tha thiết. Âm thanh ấy cất lên từ phía cuối phòng. Tôi chưa thấy bé mà bé đã thây tôi. Giống như từ lâu, bé đã chờ ở đó, nhẫn nại. Nụ cười bé tươi và bé hay cười,   hào phóng ban phát sự vui vẻ cho mọi khách đến thăm.

Chúng tôi đã có một buổi sáng mang quà đến thăm người già lang thang, neo đơn tại quận 8 và giờ là trẻ khuyết tật ở Thị Nghè. Chúng tôi bước vào nhiều gian phòng rộng, ở đó có hàng hàng lối lối những chiếc nôi , trên mỗi nôi có một em bé quặt quẹo, mỗi đầu nôi có đính  tấm biển nhỏ cho biết "bé" sinh năm nào. Chúng tôi ngọeo đầu để đọc và kinh ngạc khi biết những con người mang cơ thể của trẻ lên 6,7 kia đã nằm ở đó hàng 12,14, 16 năm ! Những gương mặt ngây dại vì não úng thủy, có kẻ quật tay liên hồi vào thành nôi, nguời luôn nằm với tư thế ép cẳng chân vào mình, có nguời chỉ nhúc nha nhúc nhích, và phần lớn bất động với đôi mắt mở to . Nhìn từ xa, hàng hàng lối lối những chiếc nôi trông như những chiếc lồng nhỏ nuôi những sinh vật nhích từng bước chậm chạp trong một không gian chật hẹp. Các em sống, kéo dài đời thực vật. Hầu hết không biểu lộ chút gì  hành vi con nguời, chỉ khỏang 2 em là bíet vẫy tay.

Vậy mà vừa xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng này, tôi đã nghe tiếng "Dì!!!" tha thiết vang dài. Tôi bỏ giày, băng qua những chiếc nôi có những con người im lìm bất động để tới thẳng chỗ bé gái.  Và tôi thấy bé ngồi. Rất hiếm những bé có thể ngồi.

Bé ngồi, và hơn thế, giữ rịt bằng hai tay một cuốn truyện tranh thiếu nhi tiếng nước ngòai, với giấy rất cứng và màu rất tươi. Bé cầm lộn ngược quyển sách khiến gương mặt chú thỏ trong đó bị lộn nguợc, và bé trông rất vui. Tôi tách những búp tay của đứa trẻ để giúp bé đảo  lại chiều sách cho đúng. Trong khi  lấy sách ra, tôi nắm tay bé lúc lắc . Bé nhõen cái miệng sữa của mình và bé kêu, tha thiết : "Dì !!!".

Mùa Trung thu vừa rồi, tôi theo nhóm bạn đến Tịnh xá Lục Xuyên ở quận Bình Tân thăm trẻ mồ côi do các sư cô nuôi dưỡng. Một đứa bé chúng tôi từng biết mặt khi còn ẳm ngửa bữa ấy đã buớc đi khá vững . Bé có gương mặt bậm trợn,  tính cách mạnh mẽ khá ngộ nghĩnh và bé lăn vào lòng tôi, kẻ có "một tỷ" trò chơi cho trẻ con. Đến đỉnh điểm của sự hứng thú, bé ôm tôi và gọi "Mẹ !".

Có rất nhiều trẻ mồ côi nơi chúng tôi  từng ghé qua đều thể hiện khát vọng tình thương qua hành động của mình. Một hành động có thể là mềm yếu, ví dụ như đứng chết trân khi bàn tay tôi lùa vào tóc bé. Một hành động có thể bị ai đó gọi là "lì lợm" khi nhất quýet không chịu mang dép hầu mong tôi "thấy tội" vì bé mang chân không mà bế lên. Một hành động giống như van xin khi đằng sau  song cửa, bé vuơn tay ra mong ai đó hãy nắm lấy tay mình và hãy giữ cho lâu.

Trong số hàng mấy trăm bé bại não đuợc Trung tâm bảo trợ khuyết tật nuôi dưỡng, đã có khỏang chục em may mắn biểu lộ phản ứng nhận bíet nên được đưa vào "lớp Phục hồi 2". Bé gái biết ngồi  gọi "Dì!" như  thông điệp đầu tiên của "con người nhận biết" là  mong muốn tình thương.

Bạn có nghĩ bên cạnh những món quà thường nhật ngùoi hảo tâm hay mang đến các cơ sở tình thương nên có thêm những cái nắm tay?  Có lẽ thanh niên phương Tây trong những tổ chức tình nguyện hiểu rõ điều này nên không ít lần tôi thấy họ vào viện nuôi người già lang thang ở nước ta, ngồi rất lâu bên một cụ nào đó, không biết  nói tiếng Việt  mà chỉ làm mỗi  việc là  nắm lấy tay cụ. Và cho dù buổi hòang hôn đã tạc  sâu trên khóe mắt, làn môi, nguời già ấy cũng lặng im, đôi mắt u buồn dịu lại. Còn khi ta nắm tay trẻ thơ,  gương mặt thiên thần kia sẽ nở bừng tặng ta một đóa sen hồng ?

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

VÔ THANH


Tôi cố tình đợi buổi khuya Sài Gòn hầu xem một Sài Gòn khuya có thể yên tĩnh đến độ nào. Vào lúc kim chỉ giờ nhích  qua  số 11, những âm thanh vang động giẫm đè, đan chặt vào nhau của ban ngày trở nên mỏng tang. Trên nền mịt mù của bóng đêm, tôi nhận biết tiếng xe cộ rú  từng chập dưới phố, tiếng rì rầm của tivi hàng xóm, tiếng bước chân nguời thỉnh thỏang phía cầu thang. Có tiếng kèn, tiếng bình bịch, tiếng ình ịch, tiếng người cười vang và tiếng ai đó nói lớn tiếng ... Có cả tiếng hát của một người ... và tiếng máy đào đường xa xa.. Giống như trên một tấm phông màu đen, ai đó quệt lên nhiều họa tiết tím đỏ xanh vàng một cách lôn xộn và hòan tòan thiếu vắng ý thức nghệ thuật. Vậy đó, Sài Gòn buổi khuya vẫn dội  trong lòng  nó nhiều âm thanh, cái nguời ta luôn gọi là "âm thanh cuộc sống".

Tôi đợi Sài Gòn khuya vì tôi đang nhớ lại một nơi gần như không âm thanh. Nơi đó, bao bọc tứ bề là những rặng tre xanh ngắt. Thân tre cao vút, châu ngọn vào nhau tò mò nhìn xuống một nhóm người kỳ lạ.  Vừa bứơc xuống xe,  họ đã  nhìn vào con đường râm mát ngay sau khung cổng với vẻ thán phục. Nhóm người bước vào, khám phá mọi ngóc ngách làng tre với nỗi háo hức trẻ thơ. Khi nhìn những lá khô vàng chao lượn trong không trung , họ công nhận đạo diễn  Lý An tài tình khi ví lá tre như những ngọn phi đao trong phim Thập diện mai phục.  Họ nói cuời tự nhiên tận hưởng phút giây hiện tại. Nhưng có lúc họ ngồi bệt trên thảm lá tre khô thành hình vòng tròn chỉ để  yên lặng. Mãi sau, có người nói họ nghe tiếng gió xào xạc, tiếng chim gù từ hai đầu nam - bắc. Họ cố gắng lắng nghe thêm và phát hiện thêm một vài âm thanh rời rạc. Ở làng tre ấy  không nhiều "âm thanh cuộc sống"  ! Có lúc, họ không nghe cả tiếng gió đùa qua  ngọn cây hoặc tiếng chim.

Có lúc là yên lặng tuyệt đối, hình như có người nói vậy. Nhưng vào lúc đó, tôi lại nghe ra thứ âm thanh của không- âm- thanh. Thử hình dung, ta buông thính lực đi theo chiều cao rộng của không gian, nhưng trong lòng một thành phố náo động, "tầm nghe" của ta bị chặn lại bởi quá nhiều âm thanh sát gần, ken dày , vây quanh ta như một bức màn  khó lòng bị chọc thủng. Nhưng giữa nơi chỉ tòan tre và tre,   tiếng chim hót thưa thớt  và tiếng chạm nhau dịu dàng giữa gió và cây  ,  "tầm nghe" của ta không khó được giải phóng và lập tức,  kết nối với trời đất.

Vào lúc đó, tôi nói tôi sợ. Vì âm thanh mênh mông của kích chiều Dài Rộng vô tận khiến tôi trong phút chốc nhận biết mình chỉ là một sự hiện hữu vô cùng nhỏ bé. Nhỏ đến  nỗi, có thể theo gió mà bị thổi tung. Nhỏ đến nỗi tôi chỉ còn cách trao mình cho số phận và tạo hóa. Vậy đó, trong âm thanh muôn trùng của cái "vô âm thanh", tôi nghe ra những định mệnh dập duềnh trên sóng nước, xoay tròn, hội tụ rồi tan tác. Có vẻ như đó mới chính là âm thanh đích thực của thế giới mà  thường ngày, nó đã bị chặn đi, không đến đuợc tai tôi do "bức màn âm thanh cuộc sống" .


Bạn tôi ắt sẽ bác đi  cách cảm nhận tiêu cực bất chợt này của tôi. Vì lẽ ra, chỉ nên ngồi xếp bằng trên thảm lá tre để lắng nghe hơi thở của con người  hòa cùng nhịp thở của đất trời . Để những "tiểu vũ trụ" hòa vào "đại vũ trụ" mênh mông một cách đủ đầy, viên mãn. Để an định tâm hồn và vững bước chân đi, để tự tin, mạnh mẽ, như những phuơng pháp an định giúp con người kiên cuờng hơn vẫn hướng dẫn.

Sài Gòn về khuya lại càng nổi rõ từng luồng xe gầm gào và tiếng kim lọai va đập chan chát trên mặt đuờng. Ở chốn này, những âm thanh cuộc sống không ngừng che lấp thứ âm thanh đích thực của muôn trùng.  Bỗng dưng một lần nghe ra âm thanh của không -âm-thanh khiến tôi bất thần chông chênh. Và vì tôi vẫn chưa ngồi xuống và chưa muốn một mình, tôi thấy mình cần một bàn tay.

Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011

Buồn buồn viết chơi

Dạo bước trên mạng, tôi tình cờ nhận ra một quán cũ của mình. Quán ấy gắn liền một thời giông tố của tôi nên nhìn nó, tôi ứa nước mắt. Tivi đang phát chương trình nhạc chào Xuân nên tôi buồn buồn viết chơi bài này :

HÁT

Hôm nay là mùa Xuân.
Hãy nói với tôi mùa xuân rất vui,
Nói với tôi Đông trôi xa vời vợi
và nguời người đang cùng nhau đón Tết.

Nói với tôi  nụ cười nào mới nở
dưới những rặng cây đậm bóng xòe
Trên ghế đá tôi ngân nga tiếng hát
Hát một mình, hát vu vơ.

Nói mỗi sáng lại mọc lên ngày mới
Và buổi trưa còn xa mới bắt đầu
Những  tượng  đá đã không còn câm nữa
Nên âm nhạc đã vang lừng, bay xa.

Nói rằng tôi đánh mất ngày qua
Nhưng hôm nay trời đã  sáng trong rồi
Nói người không xa, không gì xa cả
Xòe bàn tay nào, một ánh mắt thiết tha